Anh hùng Lao động

Ổ BÁNH MÌ CHIA ĐÔI - NĐC

“Tôi nhập ngũ năm 1951, chiến đấu ở vùng trung du thuộc Tuyên Quang. Những năm tháng ấy, cuộc sống của bộ đội rất thiếu thốn. Bữa ăn chủ yếu là cơm độn, có khi chỉ là củ sắn, củ khoai

Hà Tĩnh10/04/2026ĐẶNG QUANG ĐẠT (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi nhập ngũ năm 1951, chiến đấu ở vùng trung du thuộc Tuyên Quang.

Những năm tháng ấy, cuộc sống của bộ đội rất thiếu thốn. Bữa ăn chủ yếu là cơm độn, có khi chỉ là củ sắn, củ khoai.

Một lần, đơn vị tôi nhận được tiếp tế hiếm hoi – vài ổ bánh mì.

Mỗi người được chia một phần rất nhỏ.

Trong tiểu đội tôi có một đồng chí trẻ, mới nhập ngũ. Cậu ấy còn gầy yếu, lại hay bị đói.

Khi nhận phần bánh của mình, tôi nhìn sang cậu ấy. Thấy cậu ăn rất nhanh, rồi vẫn còn thèm.

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ bẻ đôi phần bánh của mình, đưa cho cậu.

Cậu ngạc nhiên:
‘Anh không ăn à?’

Tôi cười:
‘Anh no rồi.’

Thực ra lúc đó tôi cũng đói lắm.

Cậu cầm miếng bánh, mắt đỏ lên:
‘Em cảm ơn anh…’

Sau này, trong một trận đánh, cậu ấy đã lao lên phía trước, cứu tôi khi tôi bị thương.

Sau trận, cậu nói:
‘Hôm đó anh cho em nửa ổ bánh… hôm nay em trả lại.’

Tôi nghe mà nghẹn lại.

Chiến tranh là vậy, những điều nhỏ bé như một miếng ăn… lại trở thành tình nghĩa sâu nặng.

Đến bây giờ, mỗi lần ăn bánh mì, tôi lại nhớ đến nửa ổ bánh năm xưa.

Một nửa ổ bánh… nhưng chứa cả tình đồng đội.

Thời hoa lửa, chúng tôi đã sống giản dị như thế – chia nhau từng miếng ăn, cùng nhau vượt qua gian khổ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn