Ở CUỐI TRỜI TỔ QUỐC
Ở CUỐI TRỜI TỔ QUỐC
(Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Xuân)
Cái Nước – Cà Mau, nơi đất liền kết thúc và rừng đước bắt đầu, nơi con sông đổ ra biển mang theo phù sa và cả những câu chuyện không bao giờ cũ. Năm 1919, Nguyễn Thị Xuân sinh ra ở vùng đất tận cùng ấy, lớn lên cùng mùi bùn non, mùi khói bếp và tiếng sóng vỗ bờ đê mặn chát. Cuộc đời mẹ gắn với ghe xuồng, ruộng tôm, hàng đước. Người phụ nữ miền sông nước quen chịu thương chịu khó, quen chống chọi với gió chướng, với nước lớn nước ròng. Nhưng chiến tranh mới là cơn bão lớn nhất đời mẹ. Khi Tây Nam Bộ bước vào những năm tháng ác liệt, ba người con trai của mẹ lần lượt theo cách mạng. Không ai tiễn ai bằng nước mắt. Mẹ chỉ gói cho con nắm cơm, dúi vội vào tay rồi quay mặt đi, sợ con nhìn thấy mắt mình đỏ hoe. Mẹ hiểu: ở cuối trời Tổ quốc này, nếu không có người đứng lên, thì đất cũng mất, rừng cũng tan. Cà Mau là chiến trường sông nước. Trận đánh diễn ra giữa rạch, giữa rừng tràm, giữa những cánh rừng đước rậm rạp. Tin hy sinh đến với mẹ ba lần, mỗi lần như một nhát dao khứa sâu vào tim. Nhưng mẹ vẫn đứng vững. Trước bàn thờ đơn sơ, mẹ thắp nhang, khấn khẽ: “Con nằm lại, đất nước còn. Vậy là đủ.” Những năm tháng ấy, nhà mẹ trở thành điểm tựa thầm lặng. Cán bộ về trú, mẹ nấu cơm, che giấu, đưa tin. Có đêm địch càn, mẹ lội bùn dẫn đường cho bộ đội thoát vòng vây. Bom nổ rung cả xóm rừng, mẹ ôm chặt chiếc khăn rằn trên ngực, như ôm lấy linh hồn các con mình. Tuổi già đến trong lặng lẽ. Mẹ ngồi trước hiên nhà nhìn con nước lên xuống mỗi ngày. Người ta hỏi mẹ có mong ngày hòa bình không, mẹ gật đầu, ánh mắt xa xăm:
“Mong chớ. Để đất nước liền, để mấy đứa nhỏ sau này khỏi phải đi như con tao.” Ngày 30 tháng 4 năm 1975, tin đất nước thống nhất về tới Cà Mau chậm hơn những nơi khác, nhưng khi nghe được, mẹ khóc. Lần đầu tiên sau bao năm, mẹ khóc thành tiếng. Không phải khóc vì mất mát, mà khóc vì niềm tin của mẹ đã thành sự thật. Ba người con không trở về. Nhưng Tổ quốc thì còn. Mẹ bảo với bà con trong xóm: “Ở cuối trời, tụi nó cũng giữ được nước, vậy là uổng chi đâu.” Mẹ Nguyễn Thị Xuân mất năm 2007, khi mái tóc đã trắng như bọt sóng Cà Mau. Ba nén hương trên bàn thờ chưa bao giờ tắt. Ngoài kia, rừng đước vẫn xanh, biển vẫn vỗ bờ, đất nước vẫn liền một dải. Có những người mẹ sống ở tận cùng Tổ quốc, nhưng trái tim thì ở trung tâm lịch sử. Ở cuối trời Cà Mau, niềm tin của mẹ Nguyễn Thị Xuân đã giữ đất nước đứng vững qua chiến tranh.



