õ văn nam
gặp lại chiến hữu
Cũng tham gia “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, cựu chiến binh Tạ Thị Hiền, ở huyện Đạ Tẻ, tỉnh Lâm Đồng cho rằng không quá lời khi nơi đây được ví là "tuyến lửa”. Bởi lẽ, ở đại ngàn này, hầu hết những cung đường, cây cỏ đều nhuộm đỏ xương, máu của những anh hùng, liệt sĩ. Phần lớn đều nằm xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Là một nữ văn công, chiến đấu trên mặt trận tư tưởng, bà Hiền không ít lần chứng kiến sự hy sinh của đồng đội. Đó cũng là những ký ức không bao giờ phai nhạt trong tâm trí. “Bằng lời ca tiếng hát, chúng tôi có nhiệm vụ làm nhiệm vụ trấn át nỗi đau cho các chiến sỹ, vì khi đó cứ nơi nào có tiếng bom, có chiến sỹ bị thương là chúng tôi có mặt. Có những lần khi chúng tôi đang hát, cứ tưởng các anh nghe và thiếp vào giấc ngủ nhưng sau đó chúng tôi mới biết các anh đã đi vào giấc ngủ ngàn thu vì những vết thương quá nặng”, bà Hiền nhớ lại.
Thời gian đã xoa dịu phần nào nỗi đau do chiến tranh gây ra. Thế nhưng thời gian không thể khiến những ký ức thời hoa lửa của những người lính cựu phai mờ.



