Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

"Ông già Nam Bộ" và ước mơ về một bảo tàng nông nghiệp

Viết hàng trăm trang bản thảo khảo cứu văn hoá dân gian, lịch sử; bền bỉ đi khắp nơi để sưu tầm, điền dã…, ông tên là Trương Ngọc Tường, nhưng bạn bè trong ở Hội Văn nghệ dân gian và Hội Khoa học lịch sử VN quen gọi ông với cái tên: ông già Nam Bộ

24/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhìn mái tóc bạc trắng như cước cứ ngỡ ông đã phải thất thập, nhưng ông chỉ mới 58 tuổi

Người của những kỷ lục

Rong ruổi khắp các vùng quê xa, gần của Nam Bộ để tìm cây nọc cấy lúa, cây thước mộc xưa cũ hay cái phảng hoen rỉ đã bỏ đi không xài… Rồi khi tìm được, ông nâng niu những vật ấy như của báu, bởi vì với ông, đó là “nhân chứng” lịch sử qua các thời kỳ.

Ông chỉ là một người bình thường, không học hàm, học vị, chỉ duy có tình yêu “đồ cổ” và ông có cả một “kho tàng” như thế tại nhà. Lấy đâu ra tiền để mua đồ cổ?- ông cười và bảo: “Tiền từ việc đi và viết lịch sử Đảng bộ, địa chí, viết khảo cứu cho các địa phương ở ĐBSCL và miền Đông Nam bộ”. Quê ở huyện Cai Lậy, Tiền Giang, ông còn được mệnh danh là người của những kỷ lục.

Ông đã ẵm một lúc hai giải ba tại cuộc thi Những cuốn sách vàng lần III – 2006 với hai cuốn: Kim Vân Kiều tân truyện (bản chữ Nôm) – Nguyễn Du, khắc in năm 1879 và Dictionnaire élémentaire AnnamiteFrancais (Từ điển Việt - Pháp) của Legrand de la Liraye, in 1874. Ông cũng là người giữ kỷ lục hơn 100 kg tiền cổ …

Ngôi nhà của ông ở thị trấn Cai Lậy, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang còn có cả kho tư liệu về Hán - Nôm, những bản truyện Kiều có tuổi hơn trăm năm, những tài liệu về văn hoá dân gian, lịch sử mảnh đất Nam Bộ. Ông cùng các cộng sự đã viết hàng chục đầu sách khảo cứu văn hoá, lịch sử các địa phương ở Nam Bộ.

Cái duyên để ông đến với những cổ vật, nghiên cứu lịch sử, khảo cứu văn hoá Nam Bộ bắt đầu từ thuở ấu thơ. Gia đình ông từ ông nội đến cha và các chú đều có bằng tú tài Pháp và đọc, viết làu làu chữ Hán, Nôm.

Học sư phạm, ông còn đăng ký học thêm nghiên cứu lịch sử. Tốt nghiệp cũng là lúc đất nước thống nhất, ông trở về Cai Lậy - Tiền Giang công tác tại Phòng Giáo dục huyện, sau đó đi dạy học. Đến năm 1981 chuyển sang công tác ở Ban Tuyên giáo huyện Cai Lậy và chuyên viết lịch sử Đảng.

Những năm tháng công tác ở Ban Tuyên giáo, ông đã đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều giới và bắt đầu thấy tiếc những giá trị văn hoá, lịch sử của bậc hiền nhân thuở mở đất, các loại nông cụ cầm tay trong sản xuất nông nghiệp đã hoen rỉ và dần mai một...

Sẵn vốn chữ Hán, chữ Nôm, ông mày mò tự tìm học thêm và bắt đầu con đường nghiên cứu các giá trị lịch sử, văn hóa dân gian và sưu tầm đồ cổ. Ông kể: Nghĩ lại còn tiếc. Trước đây, có người đem bán cho tôi hơn 100 cái sắc phong thần, mỗi cái hơn 100 ngàn đồng. Lúc đó, tôi sợ mình mua là bất kính, sợ người ta bắt bẻ khó mà giải thích. Tôi biết phần nhiều trong những tờ sắc thần ấy bây giờ đã nằm ở nước ngoài… nghĩ tiếc đứt ruột! Nhưng phải biết sử dụng, chứ coi nó như của quý thì cũng không đúng mà phải có khả năng giải mã những điển tích trong tờ sắc phong đó để hiểu rõ sắc phong ai, ở đâu, vì sao lại được phong thần… Vốn kiến thức và chữ Hán-Nôm phải tỏ tường mới làm được.

Năm 1995, ông xin nghỉ sau 15 năm là công chức. “Tha” về nhà đủ thứ: những chiếc vò, hũ, thúng mủng, gàu tát nước, cặp liễn, sách vở, tài liệu,… Ngôi nhà nằm ở góc đường 30/4 – tỉnh lộ 868 thuộc Cai Lậy, Tiền Giang trở nên chật chội theo thời gian với khối đồ mà ông sưu tầm mang về. Ông bày những cổ vật từ trong nhà ra đến ngoài hiên, vườn… Rất “lung tung” nhưng khi muốn “thuyết minh” về món đồ nào, ông không cần mất công tìm kiếm mà lấy trúng phóc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
"Ông già Nam Bộ" và ước mơ về một bảo tàng nông nghiệp | Câu chuyện thời hoa lửa