Bài viết

ông Hoa Trên Miệng Hố Bom

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, vùng đất Quảng Trị chìm trong khói lửa chiến tranh. Những trận bom liên tiếp đã biến nhiều cánh đồng xanh thành những bãi đất nham nhở đầy hố bom. Cây cối cháy đen, làng mạc tiêu điều. Thế nhưng giữa khung cảnh hoang tàn ấy, sự sống vẫn âm thầm vươn lên.

Chiến sĩ trẻ Trần Văn Hải thuộc một đơn vị công binh đóng quân gần khu vực vừa bị đánh phá. Nhiệm vụ của anh và đồng đội là san lấp hố bom, mở đường cho các đoàn xe vận tải tiếp tục hành quân.

Một buổi sáng, khi đang làm việc dưới cái nắng gay gắt, Hải bất ngờ nhìn thấy một bông hoa màu tím mọc bên mép một hố bom lớn.

Giữa đất đá khô cằn và những vết tích chiến tranh, bông hoa nhỏ bé ấy hiện lên như một điều kỳ diệu.

Hải cúi xuống ngắm thật lâu.

Một đồng đội đi ngang qua cười:

– Chỉ là bông hoa thôi mà, cậu nhìn gì kỹ thế?

Hải nhẹ nhàng đáp:

– Nó khiến tôi nhớ quê nhà.

Quê anh ở Nghệ An. Trước ngày nhập ngũ, người yêu anh là Lan thường hái những bông hoa dại bên bờ sông để ép vào trang vở.

Nhìn bông hoa trên miệng hố bom, anh nhớ lại những ngày yên bình trước chiến tranh.

Từ hôm đó, mỗi lần đi qua khu vực ấy, Hải đều ghé nhìn bông hoa.

Nó như một người bạn nhỏ giữa chiến trường.

Một đêm, máy bay địch lại đánh phá dữ dội.

Sáng hôm sau, Hải vội chạy ra hố bom cũ.

Anh lo rằng bông hoa đã bị vùi lấp.

Nhưng thật bất ngờ, nó vẫn còn đó.

Thân cây nghiêng đi vì sức ép của bom đạn nhưng cánh hoa vẫn nở.

Hải mỉm cười.

Anh nhận ra rằng sức sống của bông hoa cũng giống như ý chí của con người Việt Nam trong chiến tranh.

Bom đạn có thể tàn phá đất đai, nhưng không thể dập tắt niềm tin vào ngày mai.

Nhiều năm sau hòa bình, khi trở lại chiến trường xưa, Hải vẫn nhớ đến bông hoa nhỏ trên miệng hố bom năm nào.

Trong ký ức ông, đó là biểu tượn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn