Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ông Hoàng Văn Duy và những kỷ niệm đáng nhớ

Nhân chứng lịch sử

Lào Cai19/04/2026Nguyễn Văn Long (Đoàn xã Việt Hồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông sinh năm 1964, lớn lên trong những năm tháng đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng vẫn còn nhiều khó khăn, thử thách. Tuổi thơ của ông gắn liền với những câu chuyện về lòng yêu nước, về những người lính đã hy sinh vì Tổ quốc. Chính những điều đó đã nuôi dưỡng trong ông một khát khao được cống hiến.

Năm 1983, khi vừa tròn 19 tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khoác trên mình màu áo lính, ông mang theo niềm tự hào của gia đình và quê hương, sẵn sàng đối mặt với mọi gian khổ nơi biên giới. Những ngày tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày rèn luyện khắc nghiệt, nhưng cũng là quãng thời gian ông trưởng thành nhanh chóng, gắn bó với đồng đội như anh em ruột thịt.

Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới, ông và đơn vị thường xuyên phải đối mặt với hiểm nguy. Đạn lạc, pháo kích, những trận đánh bất ngờ… tất cả đều có thể cướp đi sinh mạng bất cứ lúc nào. Nhưng giữa cái khốc liệt ấy, tình đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng và bền chặt.

Kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là một lần đơn vị bị phục kích. Trong làn đạn dày đặc, nhiều người bị thương, trong đó có cả ông. Vết thương khiến ông đau đớn, không thể tự di chuyển. Lúc đó, giữa tiếng súng nổ vang, một người đồng đội dù cũng đã kiệt sức vẫn cố gắng cõng ông trên lưng. Những bước chân nặng trĩu, chậm chạp nhưng đầy quyết tâm, họ dìu nhau vượt qua từng đoạn đường hiểm trở.

Không chỉ một người, mà cả tổ chiến đấu đã cùng nhau hỗ trợ, người khỏe dìu người yếu, người ít bị thương giúp người nặng hơn. Họ không bỏ lại ai phía sau, dù chỉ là một người. Chính tình đồng chí, đồng đội ấy đã giúp họ vượt qua lằn ranh sinh tử, thoát khỏi làn đạn và trở về an toàn.

Sau trận chiến ấy, ông luôn nói rằng: “Điều quý giá nhất của người lính không chỉ là chiến thắng, mà là được sống và chiến đấu bên những người anh em sẵn sàng hy sinh vì nhau.”

Năm 1985, ông xuất ngũ trở về quê hương. Mang theo những vết thương của chiến tranh, nhưng trong tim ông là niềm tự hào và những ký ức không thể nào quên. Câu chuyện về tình đồng đội năm xưa vẫn được ông kể lại cho thế hệ trẻ, như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay.

Đó không chỉ là câu chuyện của riêng ông, mà còn là câu chuyện chung của cả một thế hệ – những con người đã sống, chiến đấu và gắn bó với nhau bằng tình nghĩa sâu nặng giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn