Ông Ngô Xuân Tư
Câu chuyện của người lính hậu cần trong kháng chiến chống Mỹ là minh chứng sinh động cho những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng của lực lượng phía sau chiến tuyến. Ông Ngô Xuân Tư, hiện sinh sống tại thị trấn Phù Yên, tỉnh Sơn La, dù đã ngoài 70 tuổi nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh ác liệt vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí. Những kỷ vật như chiếc bi đông, bát ăn cơm cũ được ông gìn giữ cẩn thận, gắn liền với những chặng đường hành quân gian khổ.
Sinh năm 1952 tại Hưng Yên, tháng 2/1972, ông xung phong nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt. Ông được biên chế vào Sư đoàn 320B, làm nhiệm vụ hậu cần tại chiến trường Quảng Trị. Công việc của ông và đồng đội là vận chuyển lương thực, đạn dược, dựng kho, nấu ăn, bảo đảm hậu cần cho bộ đội chiến đấu nơi tiền tuyến. Dù không trực tiếp cầm súng, nhưng họ luôn phải đối mặt với bom đạn, pháo kích và hiểm nguy rình rập trên mỗi cung đường tiếp tế.
Đặc biệt, trong 81 ngày đêm chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị, ông đã chứng kiến sự hy sinh anh dũng của nhiều đồng đội, những hình ảnh khắc sâu không thể nào quên. Máu của các chiến sĩ đã hòa vào dòng sông Thạch Hãn, tô thắm thêm trang sử hào hùng của dân tộc.
Năm 1973, ông cùng đơn vị tham gia nhiệm vụ bảo đảm hậu cần và an ninh trong chuyến thăm vùng giải phóng Quảng Trị của Chủ tịch Cuba Fidel Castro. Cuối năm 1973, ông tiếp tục công tác tại Thanh Hóa và cùng đơn vị tiến vào Sài Gòn trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Ngày 30/4/1975, niềm vui vỡ òa khi đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối.
Sau chiến tranh, ông trở về đời thường, tiếp tục cống hiến và luôn là tấm gương sáng về phẩm chất cao đẹp của người lính Bộ đội Cụ Hồ cho thế hệ hôm nay và mai sau.



