Cựu chiến binh

Ông Ngoại – Người Hùng Trong Lòng Em

Tây Ninh13/05/2026Huỳnh Mỹ Phúc (Trường THCS Nguyễn Thái Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều nọ, em được ngồi cạnh ông bà ngoại và nghe ông bà kể lại những câu chuyện năm xưa – những năm tháng chiến tranh chống Mỹ đầy gian khổ nhưng cũng thật đáng tự hào. Giọng ông chậm rãi, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một miền ký ức rất xa. Bà ngoại ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại tiếp lời, kể về những ngày tuổi trẻ của ông bà đã gắn liền với chiến tranh và những cánh rừng miền Nam đầy bom đạn.

Ông ngoại em tên là Hoàng Ngọc Chấp, quê ở Nông Cống, Thanh Hóa. Năm 1965, ông là bộ đội được cử đi chi viện cho chiến trường miền Nam tham gia kháng chiến đánh Mỹ tại Đoàn 728. Khi ấy, đất nước còn chia cắt, chiến tranh ngày càng ác liệt. Cũng như bao người lính thời đó, ông mang trong mình lòng yêu nước mãnh liệt và khát vọng góp sức bảo vệ, giải phóng, giành lại độc lập của dân tộc.

Năm 1967 điều động sang công tác tại D49 Cục Hậu Cần Miền Đông Nam Bộ. Ông là một người quân y, chuyên chăm sóc và cứu chữa cho thương binh, đồng đội giữa chiến trường đầy bom đạn. Công việc ấy vô cùng nguy hiểm, bởi giữa rừng sâu, giữa tiếng bom rơi đạn nổ, người quân y phải luôn luôn có mặt để cứu người. Có những ngày vừa băng bó vết thương cho đồng đội xong thì lại phải nhanh chóng di chuyển vì máy bay địch đang càn quét.

(Tấm hình duy nhất còn lưu giữ được ông ngoại chụp cùng đồng đội; ông ngoại đứng phía trước)

Có một lần, đơn vị của ông đang trú quân trong một khu rừng ở miền Nam thì bất ngờ bị máy bay B52 của địch càn quét dữ dội. Bom rơi liên tiếp, khói lửa bao trùm cả cánh rừng. Trong trận bom ấy, cả tiểu đội gần như đã hy sinh hết. Gia đình ở quê sau đó cũng nhận được giấy báo tử của ông. Ai cũng đau đớn nghĩ rằng ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Nhưng thật may mắn, ông vẫn còn sống. Khi đó, ông bị thương rất nặng và bất tỉnh dưới một gốc cây lớn trong rừng. Không ai phát hiện ra ông vẫn còn thoi thóp thở. Suốt ba ngày, ông nằm giữa rừng sâu, không có người bên cạnh. Ba ngày sau, một tiểu đội khác đi ngang qua, phát hiện ông còn sống nên đã nhanh chóng đưa đi cứu chữa. Chính điều kỳ diệu ấy đã giúp ông trở về từ cửa tử, nhờ vậy mà ông được tiếp tục tham gia vào cuộc cách mạng bảo vệ Tổ quốc – giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.

Khi nghe ông kể lại câu chuyện này, em thật sự rất xúc động. Em không thể tưởng tượng được cảm giác của gia đình khi nhận giấy báo tử rồi lại biết tin ông còn sống sẽ như thế nào. Đó chắc chắn là những giọt nước mắt vừa đau đớn vừa hạnh phúc. Còn với ông, việc sống sót sau trận bom ấy không chỉ là may mắn mà còn là nghị lực phi thường của một người lính.

Bà ngoại kể rằng, chính trong những năm tháng chiến tranh ấy, ông bà đã gặp nhau ở một khu rừng miền Nam. Giữa bom đạn khốc liệt, tình cảm của ông bà đã nảy nở thật giản dị mà sâu sắc. Không có những lời hứa hẹn lớn lao, chỉ là sự quan tâm chân thành và những lần hỏi han nhau sau mỗi trận càn quét. Chiến tranh khốc liệt nhưng cũng chính nơi ấy đã gắn kết ông bà em lại với nhau.

Ngày nay, ông em đã ngoài chín mươi tuổi. Mái tóc ông đã bạc trắng, bước đi không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng trong ánh mắt ông vẫn còn nguyên sự cứng cỏi của một người lính năm nào. Ông sống giản dị, hiền hậu và luôn yêu thương con cháu hết lòng.

Đối với em, ông ngoại không chỉ là người thân yêu trong gia đình mà còn là một người anh hùng thầm lặng. Ông đã dành cả tuổi trẻ của mình cho đất nước, đã vượt qua bom đạn, vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết để góp phần bảo vệ Tổ quốc. Bà ngoại em cũng là một người bộ đội kiên cường trong những năm tháng chiến tranh gian khổ ấy. Em càng tự hào hơn vì cả ông và bà đều là những người lính đã cùng dành tuổi thanh xuân của mình để cống hiến cho Tổ quốc.

Nhờ có những người lính như ông bà mà hôm nay em được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường và lớn lên trong hạnh phúc. Em luôn tự nhủ mình phải cố gắng học tập thật tốt, sống thật ngoan để xứng đáng với những hy sinh ấy.

Ông ngoại – đồng chí Hoàng Ngọc Chấp – sẽ mãi là niềm tự hào lớn nhất trong trái tim em. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức của gia đình mà còn là bài học lớn về lòng yêu nước, sự hy sinh và nghị lực sống mà em sẽ luôn ghi nhớ suốt cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn