Bài viết

Ông nội tôi

Hà Tĩnh14/04/2026Nguyễn Gia Khiêm (Liên đội Trường Tiểu học Thạch Châu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử hào hùng của gia đình tôi, ông nội Nguyễn Đức Thiêm chính là biểu tượng cao quý nhất của một thế hệ trí thức cầm súng. Ông sinh năm 1940, là người đã sống một cuộc đời trọn vẹn với cả hai tư cách cao quý: một giảng viên đại học và một cựu chiến binh đặc công tàu ngầm. Trước khi ra trận, ông vốn là người thầy mẫu mực, dành trọn tâm huyết cho những bài giảng và sự nghiệp trồng người. Hình ảnh người giảng viên trẻ tuổi với tri thức uyên bác và tâm hồn thanh cao đã in sâu trong ký ức của bao thế hệ đồng nghiệp thời bấy giờ. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần đến, ông đã không ngần ngại "xếp bút nghiên theo việc đao cung" để lên đường cứu nước.

Ông không chọn những vị trí an toàn ở hậu phương mà quyết tâm dấn thân vào mặt trận phía Nam đầy gian khổ. Tại đây, ông trở thành chiến sĩ đặc công tàu ngầm một trong những lực lượng tinh nhuệ và nguy hiểm bậc nhất của quân đội ta. Sự kết hợp giữa tư duy sắc sảo của một nhà giáo và bản lĩnh kiên cường của một người lính đã tạo nên một Nguyễn Đức Thiêm mưu trí, quả cảm. Dưới lòng đại dương sâu thẳm hay những dòng sông chảy xiết, ông cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ thầm lặng nhưng đầy oai hùng. Đối với tôi, ông không chỉ là một người lính mà còn là một "trí thức quân sự" đầy bản lĩnh trên chiến trường.

Thế nhưng, cuộc chiến khốc liệt đã lấy đi người con ưu tú ấy vào ngày 17 tháng 05 năm 1968, khi cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn cam go nhất. Ông ngã xuống khi tuổi đời mới tròn 28 cái độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất với bao hoài bão giảng đường còn dang dở. Dù ông đã hy sinh, nhưng danh hiệu cựu chiến binh và giảng viên đại học của ông vẫn luôn tỏa sáng như một tấm gương soi đường cho con cháu. Tên của ông không chỉ nằm trên bảng vàng liệt sĩ mà còn nằm trong trái tim của những người yêu chuộng hòa bình.

Tôi tự hào vì được là hậu duệ của một người anh hùng vừa có tài, vừa có đức, vừa có lòng dũng cảm vô song. Sự hy sinh của ông vào tháng 5 năm ấy đã góp phần tưới mát cho cây độc lập, để đất nước được nở hoa hòa bình như ngày hôm nay. Mỗi dịp nhìn lên di ảnh, tôi lại thấy một người thầy hiền từ nhưng cũng thấy một người chiến sĩ đặc công rắn rỏi dưới lớp áo lính phong trần. Ông chính là minh chứng sống động nhất cho lý tưởng sống cao đẹp: sẵn sàng hiến dâng tất cả cho Tổ quốc khi cần.

Chúng tôi, những thế hệ đi sau, nguyện sẽ tiếp nối con đường học vấn và tinh thần yêu nước bất diệt của ông. Những câu chuyện về người giảng viên – chiến sĩ đặc công tàu ngầm Nguyễn Đình Thiêm sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin cho gia đình chúng tôi qua mọi thế hệ. Sự hy sinh ấy không hề mất đi, nó đã hóa thân vào từng tấc đất, từng ngọn sóng biển quê hương. Con xin kính cẩn nghiêng mình trước linh hồn của ông – người anh hùng vĩ đại nhất trong lòng con. Tổ quốc và gia đình sẽ mãi mãi khắc ghi tên ông với tất cả sự trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn