Ông Sáu - bé Thu
Ông Sáu - bé Thu
Ông Sáu là một người lính phải xa nhà đi kháng chiến khi con gái ông – bé Thu – còn rất nhỏ. Suốt nhiều năm, hai cha con không được gặp nhau.
Một ngày, ông Sáu được về phép, háo hức gặp lại con. Nhưng trớ trêu thay, bé Thu lại không nhận cha. Trong ký ức của em, người cha chỉ hiện lên qua tấm ảnh cũ – không có vết sẹo trên mặt. Còn ông Sáu, vì chiến tranh, đã mang trên mình một vết sẹo dài khiến khuôn mặt đổi khác.
Dù ông Sáu cố gắng gần gũi, yêu thương, bé Thu vẫn lạnh lùng, xa cách. Em gọi ông bằng “người ta”, nhất quyết không chịu gọi một tiếng “ba”. Nỗi đau đó khiến ông Sáu vô cùng buồn bã, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Đến lúc ông Sáu phải rời đi, một tình huống bất ngờ xảy ra: bé Thu nhận ra cha. Em òa khóc, chạy đến ôm chặt lấy ông và gọi “ba” trong nghẹn ngào. Nhưng khoảnh khắc đoàn tụ ấy lại quá ngắn ngủi – ông Sáu phải lên đường ngay sau đó.
Trở lại chiến trường, ông Sáu dồn hết tình thương vào việc làm một chiếc lược bằng ngà voi để tặng con. Ông tỉ mỉ khắc từng chiếc răng lược, như gửi gắm tình yêu của người cha vào đó. Nhưng chưa kịp trao món quà, ông đã hy sinh trong một trận càn.
Trước lúc mất, ông chỉ kịp nhờ đồng đội mang chiếc lược về cho con gái.


