Bài viết

Ông Tư

Hải Phòng22/08/2026Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN (Trường Đại học Công nghệ thông tin và Truyền thông - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện của “thời hoa lửa” không nằm trong sách giáo khoa, không được ghi lại bằng những dòng chữ hào nhoáng, mà tồn tại lặng lẽ trong ký ức của những con người bình dị. Ông Tư – người cựu chiến binh ở cuối xóm – là một người như thế. Mỗi buổi chiều, ông lại ngồi trước hiên nhà, lặng im nhìn về phía cánh đồng xa, nơi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một khoảng trời, như gợi lại những năm tháng khốc liệt đã đi qua. Ông kể rằng, năm ấy ông mới mười chín tuổi, cái tuổi còn chưa kịp sống hết những ước mơ tuổi trẻ thì đã khoác lên mình màu áo lính. Những ngày đầu ra trận, ông sợ lắm – sợ tiếng bom, sợ những lần hành quân trong đêm tối, sợ cả việc có thể sẽ không bao giờ được trở về. Nhưng rồi, khi chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, ông hiểu rằng nỗi sợ của riêng mình không còn quan trọng nữa. Trong một trận chiến ác liệt giữa rừng sâu, khi tiếng súng vang lên không ngớt, ông đã cõng một người bạn bị thương nặng vượt qua quãng đường dài trong đêm tối, mặc cho bom đạn vẫn rình rập xung quanh. Ông kể rằng lúc đó ông không nghĩ gì nhiều, chỉ biết rằng nếu mình dừng lại thì người bạn ấy sẽ không còn cơ hội sống. Và ông đã đi, từng bước nặng nhọc, từng hơi thở gấp gáp, mang theo cả niềm hy vọng mong manh giữa ranh giới sống và chết. Người bạn ấy sau này đã sống sót, còn ông thì mang theo vết thương suốt đời – một vết thương mà mỗi khi trái gió trở trời lại nhói lên như nhắc ông nhớ về quá khứ. Ông cười hiền khi kể lại, nói rằng “hồi đó tụi tôi đâu nghĩ mình là anh hùng, chỉ nghĩ nếu mình không làm thì ai sẽ làm”. Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương, trở lại với cuộc sống giản dị: làm ruộng, nuôi con, dựng lại mái nhà đã từng bị bom đạn tàn phá. Cuộc đời ông lặng lẽ trôi đi như bao người khác, không huân chương, không lời ca ngợi, nhưng trong ánh mắt ông vẫn luôn ánh lên một điều gì đó rất đặc biệt – vừa là nỗi buồn, vừa là niềm tự hào. Mỗi lần nhắc đến những người đồng đội đã hy sinh, giọng ông chùng xuống, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một nơi rất xa, nơi có những người bạn mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi. Tôi ngồi nghe ông kể, giữa một buổi chiều yên bình, mà lòng chợt nặng trĩu. Tôi hiểu rằng, hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và cả những tuổi trẻ chưa kịp sống trọn vẹn. Những con người như ông Tư – bình dị, lặng lẽ – chính là những “anh hùng không tên” đã góp phần viết nên lịch sử dân tộc. Và có lẽ, điều lớn lao nhất không phải là họ đã làm được những gì phi thường, mà là họ đã sống và lựa chọn hy sinh trong những thời khắc mà Tổ quốc cần nhất. Những câu chuyện như thế, dù không ồn ào, vẫn luôn có sức lay động mạnh mẽ, để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: hãy trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm hơn, và đừng bao giờ quên những năm tháng “hoa lửa” đã làm nên dáng hình đất nước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn