Phạm Thị Ngự (1912-2002)
Trong chiều dài lịch sử của dân tộc, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam luôn gắn liền với sự tảo tần, đức hy sinh và lòng yêu nước nồng nàn. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Phạm Thị Ngư (1912-2002) – người con ưu tú của vùng đất Hàm Hiệp, Bình Thuận – thế hệ thanh niên chúng tôi không khỏi nghiêng mình trước một tầm vóc vĩ đại: Một người mẹ không chỉ chịu đựng nỗi đau mất mát tột cùng mà còn là một chiến sĩ can trường, một Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân


Phạm Thị Ngư (1912-2002)
Trong chiều dài lịch sử của dân tộc, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam luôn gắn liền với sự tảo tần, đức hy sinh và lòng yêu nước nồng nàn. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Phạm Thị Ngư (1912-2002) – người con ưu tú của vùng đất Hàm Hiệp, Bình Thuận – thế hệ thanh niên chúng tôi không khỏi nghiêng mình trước một tầm vóc vĩ đại: Một người mẹ không chỉ chịu đựng nỗi đau mất mát tột cùng mà còn là một chiến sĩ can trường, một Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.Đối với tuổi trẻ hôm nay, những người đang sống trong hòa bình và sự bao bọc của gia đình, việc thấu hiểu trọn vẹn nỗi đau của Mẹ Ngư là một điều quá sức tưởng tượng. Mẹ có 5 con trai, 2 con gái và 1 con rể là liệt sĩ. Tám lần tiễn biệt là tám lần khúc ruột của Mẹ đứt đoạn. Thế nhưng, điều khiến chúng tôi bàng hoàng và ngưỡng mộ nhất chính là thái độ của Mẹ trước nghịch cảnh: Mẹ không gục ngã.
Nỗi đau mất con không làm Mẹ chùn bước, mà trái lại, nó hun đúc thành một ý chí sắt đá. Thanh niên chúng tôi cảm nhận được rằng, với Mẹ, tình yêu dành cho các con đã hòa quyện làm một với tình yêu Tổ quốc. Mỗi người con ngã xuống là một lý do để Mẹ quyết tâm hơn trong cuộc chiến đấu. Đó là một thứ "bản lĩnh thép" mà không giáo trình nào có thể truyền tải hết, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim chân thành nhất.
Người mẹ cầm súng và biểu tượng của hậu phương vững chắc khác với nhiều Bà mẹ Việt Nam Anh hùng khác thường được biết đến ở góc độ hậu phương, Mẹ Phạm Thị Ngư còn là một chiến sĩ thực thụ trên mặt trận. Thế hệ trẻ vô cùng khâm phục hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé nhưng kiên cường, cùng bà con cơ sở chuyển hàng tấn lương thực, thuốc men ra vùng căn cứ.
Mẹ không chỉ dâng hiến những người con máu thịt, mà Mẹ dâng hiến cả sức lao động, trí tuệ và sự an nguy của bản thân. Việc Mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân vào năm 1978 là minh chứng cho một cuộc đời hoạt động cách mạng không mệt mỏi. Với thanh niên, Mẹ chính là hiện thân của tinh thần "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", là minh chứng sống động cho sức mạnh của lòng dân – thứ vũ khí mà không một loại bom đạn nào của kẻ thù có thể khuất phục.
Bài học về lòng biết ơn và lý tưởng sống
Đứng trước những huân chương cao quý mà Nhà nước trao tặng cho Mẹ – từ Huân chương Độc lập hạng Nhất đến danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – thế hệ trẻ nhận ra rằng: Vinh quang của Mẹ được dệt nên từ những giọt nước mắt lặng lẽ và mồ hôi trên đất đỏ Bình Thuận.
Cảm nhận của chúng tôi về sự mất mát của Mẹ không chỉ dừng lại ở lòng thương xót, mà còn là sự thức tỉnh về trách nhiệm:
Trách nhiệm với quá khứ: Chúng tôi hiểu rằng mỗi tấc đất quê hương đều thấm đẫm máu của những người con của Mẹ Ngư. Sự tự do mà chúng tôi đang có là một món nợ ân tình lớn lao.
Trách nhiệm với hiện tại: Nhìn vào gương Mẹ, thanh niên thấy mình cần phải sống có lý tưởng hơn. Nếu Mẹ có thể vượt qua nỗi đau mất 8 người thân để phục vụ cách mạng, thì những khó khăn nhỏ bé của tuổi trẻ hiện nay thật chẳng đáng gì.
Khát vọng cống hiến: Mẹ Ngư là nguồn cảm hứng để thế hệ trẻ dấn thân, không ngại gian khổ để xây dựng quê hương, xứng đáng với sự hy sinh "hóa thân cho dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ".
Dù Mẹ Phạm Thị Ngư đã đi xa, nhưng tên tuổi và cuộc đời của Mẹ sẽ mãi là một nốt nhạc bi tráng trong bản hùng ca dân tộc. Thế hệ thanh niên Việt Nam hiện nay nguyện khắc ghi công ơn của Mẹ. Chúng con xin hứa sẽ giữ gìn ngọn lửa yêu nước mà Mẹ đã thắp lên, lấy sự hy sinh của Mẹ làm kim chỉ nam để rèn luyện nhân cách, quyết tâm xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, để những giọt nước mắt và máu của gia đình Mẹ không bao giờ là vô nghĩa.


