Cựu chiến binh

Phạm Thị Thắm

Năm 1974, tại Bệnh viện E2 (Hà Nội), hai con người xa lạ gặp nhau. Ông Hiệp bị thương nặng, nhiều sinh hoạt cá nhân không tự lo được. Bà Lượt thương cảnh đồng hương miền Trung xa xôi, lặng lẽ giúp đỡ: giặt giũ, chăm sóc, ngày nào cũng dìu ông đi tắm. "Mỗi lần bà xách thau nước cho tôi, tim tôi lại rộn ràng… Lúc đó mới biết trái tim mình cũng dễ rung động như vậy", ông kể, nụ cười còn vương chút ngượng ngùng. Tình yêu nhen nhóm từ sự sẻ chia, vun đắp bằng những việc giản dị hằng ngày. Ra viện, cả

Hải Phòng28/02/2026Phạm Thị Thắm (xã Vĩnh Am)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, tại Bệnh viện E2 (Hà Nội), hai con người xa lạ gặp nhau. Ông Hiệp bị thương nặng, nhiều sinh hoạt cá nhân không tự lo được. Bà Lượt thương cảnh đồng hương miền Trung xa xôi, lặng lẽ giúp đỡ: giặt giũ, chăm sóc, ngày nào cũng dìu ông đi tắm. "Mỗi lần bà xách thau nước cho tôi, tim tôi lại rộn ràng… Lúc đó mới biết trái tim mình cũng dễ rung động như vậy", ông kể, nụ cười còn vương chút ngượng ngùng. Tình yêu nhen nhóm từ sự sẻ chia, vun đắp bằng những việc giản dị hằng ngày. Ra viện, cả hai cùng được chuyển về Trường Văn hóa thương binh Phú Thọ. Chính nơi này, họ chính thức thổ lộ và sau đó tổ chức một đám cưới nhỏ.

Đám cưới của hai thương binh chẳng có mâm cao cỗ đầy, chỉ có đồng đội, thầy cô trong trường góp vui. Những tiếng cười, những cái nắm tay, ánh mắt chúc phúc đã làm nên kỷ niệm không bao giờ phai. Vài tháng sau thì đất nước thống nhất. Năm 1976, vợ chồng ông trở về Quảng Ngãi. Không lâu sau, họ đón cặp song sinh, hai cậu con trai được đặt tên Phú và Thọ, như một dấu mốc kỷ niệm tình yêu đã bắt đầu từ Phú Thọ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn