Anh hùng Lực lượng vũ trang

PHẠM TUÂN – NGƯỜI VIẾT HUYỀN THOẠI GIỮA TRỜI CAO VÀ VŨ TRỤ

​Bài viết kể về hành trình phi thường của Trung tướng Phạm Tuân – từ một chàng trai nông thôn đến người phi công đầu tiên bắn hạ "pháo đài bay" B-52 và chinh phục vũ trụ. Qua đó, tác giả bày tỏ niềm tự hào về ý chí Việt Nam và sự kết nối giữa tinh thần anh hùng thời chiến với khát vọng làm chủ công nghệ của sinh viên Điện tử thời bình.

Thái Nguyên16/03/2026Ngô Ngọc Phúc (Trường Đại Học Kỹ Thuật Công Nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Trong lịch sử quân sự thế giới, chưa từng có một tiền lệ nào về việc máy bay tiêm kích MiG-21 có thể bắn hạ được "siêu pháo đài bay" B-52 của đế quốc Mỹ. Nhưng vào đêm ngày 27/12/1972, giữa bầu trời Hà Nội rực lửa, một người con đất Việt đã biến điều không thể thành có thể. Người đó chính là Anh hùng Phạm Tuân.

​Sinh ra tại vùng quê lúa Thái Bình, chàng thanh niên Phạm Tuân nhập ngũ với ước mơ giản dị là được đóng góp sức mình cho độc lập dân tộc. Tuy nhiên, định mệnh đã đưa bác đến với binh chủng Không quân. Với tư chất thông minh và sự khổ luyện, bác đã nhanh chóng làm chủ những khí tài quân sự hiện đại nhất lúc bấy giờ.

​Kỷ niệm "thời hoa lửa" đáng nhớ nhất của bác chính là 12 ngày đêm chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không". Khi đó, B-52 được mệnh danh là "bất khả xâm phạm" với hệ thống nhiễu điện tử dày đặc làm mù mắt các radar của ta. Đứng dưới góc độ một sinh viên Khoa Điện tử, tôi càng thấu hiểu sự khủng khiếp của cuộc chiến công nghệ lúc bấy giờ. Đó không chỉ là cuộc đấu về lòng dũng cảm, mà còn là cuộc đấu trí của những bộ não điều khiển thiết bị điện tử quân sự.

​Đêm 27/12 ấy, bác Phạm Tuân điều khiển chiếc MiG-21 cất cánh từ sân bay dã chiến trong điều kiện ngặt nghèo. Không dùng radar để tránh bị phát hiện, bác bay bằng mắt thường và sự nhạy bén của một người lính dạn dày kinh nghiệm. Khi tiếp cận mục tiêu, giữa bầu trời đầy nhiễu, bác đã bình tĩnh nhấn nút phóng tên lửa. Hai quả tên lửa bay đi, một vầng sáng rực trời báo hiệu "pháo đài bay" B-52 đã bị khuất phục. Chiến công ấy không chỉ bảo vệ bầu trời Thủ đô mà còn giáng một đòn chí tử vào ý chí xâm lược của kẻ thù.

​Chưa dừng lại ở đó, năm 1980, bác lại một lần nữa làm rạng danh Việt Nam khi trở thành người châu Á đầu tiên bay vào vũ trụ trên con tàu Liên hợp 37. Hình ảnh bác mang theo nắm đất của Tổ quốc và bản Di chúc của Bác Hồ vào không gian bao la đã trở thành biểu tượng cho khát vọng vươn tới những tầm cao mới của dân tộc ta.

​Hôm nay, ngồi trên ghế nhà trường, học về những mạch điện, những hệ thống điều khiển tự động, tôi luôn tự nhắc nhở mình về tấm gương của bác. Bác Phạm Tuân đã chứng minh rằng: Dù công nghệ của đối phương có hiện đại đến đâu, nhưng nếu chúng ta có trí tuệ, sự sáng tạo và lòng yêu nước thiết tha, chúng ta sẽ tìm ra cách để vượt qua. Bài học về việc bác xử lý "nhiễu điện tử" năm xưa vẫn còn nguyên giá trị cho những kỹ sư điện tử tương lai như chúng tôi trong việc giải quyết các bài toán kỹ thuật phức tạp ngày nay.

​Đối với tôi, bác Phạm Tuân không chỉ là một "nhân chứng lịch sử" bằng xương bằng thịt, mà bác còn là người truyền lửa. Câu chuyện của bác nhắc nhở chúng tôi rằng: "Hoa lửa" không chỉ nở ra từ bom đạn, mà còn nở ra từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ để làm chủ khoa học kỹ thuật, đưa vị thế Việt Nam sánh vai với các cường quốc.

​Cảm ơn bác – người anh hùng của cả bầu trời và mặt đất, đã cho thế hệ trẻ chúng cháu hiểu rằng: Không có bầu trời nào là quá cao nếu chúng ta đủ ý chí để bay lên!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn