PHẠM VĂN NGA - NGƯỜI LÁI XE GIỮA LỬA ĐẠN
Phạm Văn Nga - Bộ dộid, CCB thôn An Bình
Phạm Văn Nga – Người lái xe giữa lửa đạn
Một buổi chiều đầu xuân, khi những cơn gió nhẹ mang theo hơi ấm của mùa mới tràn về khắp làng quê, Chi đoàn thôn An Bình tổ chức đến thăm các cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến. Điểm dừng chân hôm ấy là ngôi nhà nhỏ của bác Phạm Văn Nga, sinh năm 1958 – người lính lái xe từng trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ và oanh liệt.
Bác Nga đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu. Dáng người đã in dấu thời gian, nhưng ánh mắt vẫn sáng và ấm áp. Khi nhắc lại những năm tháng trong quân ngũ, giọng bác chậm rãi, trầm ấm như đưa mọi người trở về một thời khói lửa.
Những năm chiến tranh ác liệt, bác Nga là chiến sĩ lái xe vận tải quân sự. Nhiệm vụ của bác là chở lương thực, vũ khí và bộ đội vượt qua những tuyến đường hiểm trở, nơi bom đạn của kẻ thù luôn rình rập. Con đường hành quân khi ấy không chỉ là những dốc núi quanh co hay những khúc cua gập ghềnh, mà còn là những đoạn đường vừa bị bom cày xới, đất đá ngổn ngang.
Có những đêm, đoàn xe phải tắt đèn để tránh máy bay trinh sát. Trong màn đêm đặc quánh của rừng núi, người lái xe chỉ dựa vào cảm giác và kinh nghiệm để giữ tay lái. Bác Nga kể rằng có lần chiếc xe của bác đang vượt qua một con dốc thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng bom nổ dội khắp núi rừng, đất đá bắn tung lên hai bên đường. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bác vẫn giữ chặt tay lái, bình tĩnh đưa chiếc xe vượt qua đoạn đường nguy hiểm, bảo toàn được hàng hóa và tính mạng của đồng đội.
Đối với bác Nga, điều quý giá nhất trong những năm tháng ấy không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà còn là tình đồng chí, đồng đội sâu nặng. Những người lính lái xe thường xuyên phải đi cùng nhau qua nhiều chuyến đường dài. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau khi mệt mỏi, và sẵn sàng giúp đỡ nhau trong lúc hiểm nguy. Bác nói rằng chính tình cảm ấy đã giúp những người lính vượt qua nỗi sợ hãi và giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Chiến tranh kết thúc, bác Nga trở về quê hương An Bình, tiếp tục sống một cuộc đời giản dị giữa làng quê yên bình. Nhưng trong ký ức của bác vẫn còn nguyên những con đường rừng, những đoàn xe trong đêm tối và hình ảnh của những người đồng đội năm xưa.
Buổi chiều hôm ấy, khi nghe câu chuyện của bác, các đoàn viên thanh niên trong Chi đoàn An Bình đều lặng đi vì xúc động. Những câu chuyện giản dị nhưng chân thực của bác Phạm Văn Nga không chỉ là ký ức của một người lính mà còn là bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và tình đồng đội.
Trước khi ra về, mọi người chúc bác luôn mạnh khỏe. Ánh nắng chiều đầu xuân chiếu qua hiên nhà, và trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh người lính lái xe năm nào dường như vẫn còn hiện hữu – kiên cường, bình dị nhưng vô cùng đáng kính.



