Phạm Văn Tăng – chuyến hàng ngược từ biển lên rừng
Trong vai người buôn muối, ông mang từng mảnh kim loại qua trạm kiểm soát để nuôi một xưởng quân giới giữa rừng.
Trong kháng chiến chống Pháp, Ban Quân giới huyện Nghĩa Hành phải tự tìm vật liệu để sửa chữa và chế tạo vũ khí. Phạm Văn Tăng nhận một phần việc ít xuất hiện trên trang nhất của những trận đánh: thu gom vỏ đạn, sắt thép và vật liệu từ vùng ven biển, đưa về xưởng trong rừng Hành Thiện (xã Thiện Tín ngày nay).
Để vượt qua các trạm kiểm soát, ông cải trang thành người đi buôn muối. Gánh hàng nhìn bên ngoài rất đỗi bình thường, nhưng bên trong là những mảnh kim loại có thể trở thành vũ khí cho bộ đội và du kích. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với nguy cơ bị phát hiện. Năm 1952, Phạm Văn Tăng hy sinh khi đang vận chuyển vật liệu nổ.
Chiến thắng không chỉ được làm nên bởi người bóp cò. Nó còn có phần của người tìm từng vỏ đạn cũ, người gánh vật liệu qua đường dài và người làm việc trong xưởng rừng thiếu thốn. Câu chuyện Phạm Văn Tăng khiến chữ “hậu cần” hiện lên bằng một dáng người cụ thể, lặng lẽ đi từ vị mặn của biển đến màu xanh Hành Thiện.



