Phạm Viên Hạnh
tuổi 16, khi nhiều người còn đang nghĩ đến tương lai mơ mộng phía trước, ông Phạm Kiều Đa đã lựa chọn con đường sinh tử, trở thành chiến sĩ biệt động nội đô Đà Nẵng. Không lễ xuất quân, không cờ hoa, chỉ là một quyết định lặng lẽ nhưng dứt khoát: đi theo cách mạng, đi vào nơi nguy hiểm nhất để chiến đấu giành độc lập, thống nhất đất nước. Ông Đa lớn lên ở làng Cổ Mân, vùng quê Đà Nẵng bị bom đạn cày xới, nơi cái chết luôn rình rập. Nhìn cảnh làng xóm tan hoang, người dân bị đàn áp… chàng trai t
tuổi 16, khi nhiều người còn đang nghĩ đến tương lai mơ mộng phía trước, ông Phạm Kiều Đa đã lựa chọn con đường sinh tử, trở thành chiến sĩ biệt động nội đô Đà Nẵng. Không lễ xuất quân, không cờ hoa, chỉ là một quyết định lặng lẽ nhưng dứt khoát: đi theo cách mạng, đi vào nơi nguy hiểm nhất để chiến đấu giành độc lập, thống nhất đất nước.
Ông Đa lớn lên ở làng Cổ Mân, vùng quê Đà Nẵng bị bom đạn cày xới, nơi cái chết luôn rình rập. Nhìn cảnh làng xóm tan hoang, người dân bị đàn áp… chàng trai trẻ đã sớm hun đúc lòng căm thù giặc và khát vọng giải phóng quê hương.
"Những câu thơ của nhà thơ Tố Hữu đến với tôi như một lời thức tỉnh. "Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ/Mặt trời chân lý chói qua tim…". Từ khoảnh khắc ấy, cuộc đời tôi gắn trọn với 2 chữ Tổ quốc", ông Đa nhớ lại.
Theo ông Đa, biệt động nội đô là lực lượng đặc biệt không chỉ bởi cách đánh, mà còn bởi cách sống. Họ tồn tại giữa trung tâm kiểm soát dày đặc của kẻ thù, nơi mọi ánh nhìn đều có thể là nghi ngờ, mỗi bước đi đều phải trả giá bằng chính sinh mạng nếu sơ sẩy.



