Phần 4 Hồi kí của Thượng tướng Chu Văn Tấn về "Kỷ niệm Cứu Quốc Quân": Lời nhắc nhở bên khe suối
Kể lại một số kỷ niệm trong một vài giai đoạn tranh đấu của đội Cứu quốc quân
Một bữa, tôi vào khe tìm một hòn đá làm chỗ ngồi đọc sách. Lưng tựa vào cây, tôi suy nghĩ nhưng hai con mắt cứ lim dim muốn ngủ. Chợt có tiếng động; Ông cụ đã đến gần:
Này, cố gắng chứ, mới ngồi học mà chú Ba đã muốn ngủ ư?
Tôi bừng tỉnh, nhìn lại chỉ thấy lưng áo vải chàm của Ông cụ. Ông cụ nhắc thế thôi rồi đã lại quay về làm việc. Hình dáng, cử chỉ, lời nói của Ông cụ làm tôi ngẫm nghĩ mãi. Ông cụ đang bận họp mà vẫn chú ý tới tôi ngồi học bên khe này? Tôi được Ông cụ săn sóc, nhưng liệu hết thảy những anh em khác có được săn sóc như tôi không? Có lần tôi đi hỏi, các đồng chí trong đoàn đều cho biết là luôn luôn được Ông cụ đến tận nơi nhắc nhở học tập. Ông cụ chỉ nhắc khẽ mấy lời như vậy mà, trong lúc nghiên cứu, tôi không buồn ngủ nữa. Vì nghĩ Ông cụ làm việc mệt nhọc hơn mà còn luôn luôn quan tâm đến mình, phải làm sao xứng đáng với lòng thương yêu săn sóc đó.
Hàng ngày, được sống gần Ông cụ, tôi thấy thoải mái, lại được Ông cụ kể cho nghe nhiều chuyện bổ ích. Tôi nhận thấy Ông cụ biết rất rộng và rất sâu. Tôi nghĩ: Mình thật là may, anh Giáo và anh em Cứu quốc quân ở nhà chẳng được cái may mắn như mình. Thế thì mình phải học tập cho tốt để về nói lại cho anh em những điều Ông cụ đã dạy bảo, dặn dò.


