Phần 4 Hồi kí của Thượng tướng Chu Văn Tấn về "Kỷ niệm Cứu Quốc Quân": Phong thái mẫu mực và bài học về sức mạnh toàn dân
Kể lại một số kỷ niệm trong một vài giai đoạn tranh đấu của đội Cứu quốc quân
Ông cụ thật là một người mẫu mực: từ việc ăn ngủ đều giữ nền nếp, giờ nào việc ấy trừ khi tình hình thay đổi. Ông cụ nói là làm, nhắc ai thu xếp gì là chỉ dẫn cách làm ngay.
Gian nhà sàn chỉ nhỏ như cái lán. Ngay trước cửa lán có một cây Hoa Mạ, hoa vàng đang nở rộ. Sáng sáng, Ông cụ đánh thức anh em dậy tập thể dục. Các đồng chí Trung ương và Ông cụ đều đi ra tràn ruộng bậc thang. Riêng Ông cụ tập nhu quyền rất đẹp. Tôi vốn thích nhu quyền, cứ ngắm mà học nhẩm, sau đó vào rừng bí mật bắt chước. Ông cụ chăm luyện thân thể, trách nào chẳng nhanh nhẹn, khoẻ mạnh? Tôi để ý thấy Ông cụ ngồi xổm theo lối của đồng bào địa phương cũng được rất lâu. Lại cả khi leo núi, bước chân Ông cụ cứ thoăn thoắt. Tôi bận học tập, ít khi được dịp cùng với Ông cụ leo núi. Một buổi, chúng tôi được theo Ông cụ đi thăm hang. Hôm ấy, Hoa Mạ tháng tư nở vàng rực từng chùm. Rừng núi rộn ràng tiếng chim hoạ mi, chim khướu. Trời nắng ấm, cái nắng cuối xuân sang hè. Mấy bác cháu đi, bên này núi đất, bên kia núi đá, xa xa thác nước tung xuống trắng xoá như hoa bạc nở. Ông cụ chống gậy thăm rừng, rồi vào thăm hang, đến cả những nơi mà dân làng không dám vào. Đôi lúc Ông cụ quay lại nhắc chúng tôi bám sát để khỏi lạc. Theo bước Ông cụ, qua từng chỗ có địa thế, Ông cụ lại vạch ra cách đối phó với địch. Khi vào sâu trong hang, Ông cụ nói:
Bà con ở đây còn mê tín, không dám vào đây vì sợ có ma thiêng, có hùm beo, chứ mình là người cộng sản không tin có ma quỷ gì. Trong hang sâu chỉ có khí lạnh thôi.
Ở mọi nơi, trong mọi lúc, Ông cụ đều quan tâm giáo dục chúng tôi. Chẳng bỏ phí một dịp nào, một giờ nào nếu không nói chuyện với các đồng chí Trung ương, với chúng tôi thì Ông cụ lại đi gặp đội bảo vệ hoặc gặp nhân dân. Thanh, thiếu niên ở đây được Ông cụ giáo dục kỹ càng. Các em đi thả trâu bò quanh đó. Thanh niên nam nữ thì hát sli hát lượn, mới thoạt nhìn thì có vẻ nhàn nhã, nhưng chính họ, trong giờ phút đó, đang làm tai mắt cho cách mạng, bảo vệ cơ quan. Ông cụ thường bảo chúng tôi: "Làm cách mạng không thể một mình làm được, mà cần nhiều người, cần toàn dân. Muốn được toàn dân ủng hộ, cán bộ phải tranh thủ mọi nơi, mọi lúc tuyên truyền động viên, giáo dục quần chúng". Ông cụ lại hay nhắc riêng tôi: "Đồng bào dân tộc ít người ở đâu cũng vậy, đã tin thì tin đến cùng. Chú là người dân tộc, cùng dân tộc hiểu nhau dễ, nhưng luôn luôn phải thận trọng trong công tác".
Những lời dạy bảo ấy đối với tôi rất thấm thía. Tôi nghĩ đến anh em Cứu quốc quân ở nhà, bụng bảo dạ: "Lần này về phải kể tỉ mỉ cho anh em nghe mới được".
Từng điều, từng điều Ông cụ nói, tôi ghi nhớ trong lòng, cảm thấy một ngày gặp Ông cụ bằng mấy năm học tập. Trước khi gặp Ông cụ, thấy trình độ mình thấp, tôi rất lo, không biết mình gánh vác được bao nhiêu. Hy sinh xương máu tôi không sợ, nhưng bảo tôi làm cán bộ lãnh đạo thì tôi chưa tin sức mình đảm đương được. Gặp Ông cụ rồi, tôi thấy tự tin có thể làm được các việc Đảng giao cho.


