Phần 5 Hồi kí của Thượng tướng Chu Văn Tấn về "Kỷ niệm Cứu Quốc Quân": Lời thề dưới lá cờ đỏ sao vàng - Thành lập Đội Cứu quốc quân II
Kể lại một số kỷ niệm trong một vài giai đoạn tranh đấu của đội Cứu quốc quân
Nguyễn Cao Đàm là một trong ba đồng chí được Trung ương chỉ định vào Ban chỉ huy Cứu quốc quân II.
Người thứ hai là Lê Dục Tôn. Dục Tôn kém tôi vài tuổi, vẻ người hơi lạnh lùng nhưng có mối thù sâu với bọn thống trị. Dục Tôn ít khi cười, làm nhiều, nói ít.
Phần tôi, ông bố đã bị địch bắt đi, cái nhà mình sống từ nhỏ đã bị chúng đốt. Cả bên nội bên ngoại đều bị địch khủng bố, tôi lấy đơn vị là nhà, anh em Cứu quốc quân là người thân và nhân dân ở những vùng Cứu quốc quân làm lán ở là gia đình mình.
Trước lá cờ đỏ sao vàng, chúng tôi bùi ngùi nhớ lại các đồng chí đã hy sinh. Sau phút mặc niệm, đến lễ tuyên bố kết nạp một số đảng viên mới. Đây là những đồng chí xuất sắc đã được thử thách trong thời gian qua như các đồng chí Phương Cương, Chu Phóng, Hà Mạnh, Hà Kỳ, Hồng Thái v.v... Toàn đơn vị như có một khí thế mới, phấn khởi lạ thường. Tiếng nói của anh Chính vang lên:
Thay mặt Trung ương, tôi tuyên bố công nhận Trung đội Cứu quốc quân II. Cứu quốc quân Việt Nam có nhiệm vụ giữ vững căn cứ địa, giữ vững cơ sở, duy trì tiếng súng đấu tranh vũ trang để cổ vũ phong trào toàn quốc và thiết thực góp một phần nhỏ vào việc ủng hộ Hồng quân Liên Xô chống phát-xít xâm lược.
Anh Chính ngừng lại. Trong ánh nắng, với câu hỏi đầy lửa nhiệt tình của người lãnh đạo, đôi mắt anh rực sáng một cách kỳ lạ. Cả khu rừng già bao quanh chúng tôi vẫn còn âm vang: "... giữ vững căn cứ địa, giữ vững cơ sở, duy trì tiếng súng đấu tranh vũ trang... thiết thực góp một phần nhỏ vào việc ủng hộ Hồng quân Liên Xô..."
Nhiệm vụ của Trung đội Cứu quốc quân II, Trung ương đã vạch ra rõ ràng. Anh Chính trao lá cờ đỏ sao vàng cho trung đội, rồi nói tiếp:
Trung ương chỉ định đồng chí Cư, đồng chí Lê Dục Tôn, đồng chí Nguyễn Cao Đàm vào trong Ban chỉ huy Trung đội Cứu quốc quân II. Tất cả các đồng chí hãy triệt để thi hành mọi mệnh lệnh của Ban chỉ huy.
Lễ tuyên thệ của Cứu quốc quân II bắt đầu trong không khí trang nghiêm. Năm lời thề của Cứu quốc quân được đọc lên một cách trịnh trọng:
Không phản Đảng!
Tuyệt đối trung thành với Đảng!
Kiên quyết phấn đấu và trả thù cho các đồng chí đã hy sinh!
Không hàng giặc!
Không hại dân!
Những tiếng "Xin thề! Xin thề" âm vang. Ông già Mạnh vừa dứt lời thề thì Đường Thị Ân - người phụ nữ duy nhất trong Trung đội Cứu quốc quân II - bước ra khỏi hàng. Chị nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng năm cánh, giọng nói mạch lạc và ngắn gọn:
Hai mươi triệu đồng bào cả nước đang rên xiết lầm than. Tôi là một phụ nữ dân tộc. Tôi xin thề dưới lá quốc kỳ hy sinh tất cả vì Đảng, vì nhân dân. Quyết tâm làm tròn nhiệm vụ của một đội viên Cứu quốc quân. Xin thề!
Cùng với tiếng hô "Xin thề!", Ân giơ nắm tay ngang vai chào cờ.
Các bà, các chị người Mán nhìn Ân chăm chú, gật gật đầu như có ý nói: "Con gái làm tốt đấy! Mày làm được thì bọn tao cũng làm được!".
Xong buổi lễ, mọi người ra về. Các ông, các bà, các chị vừa đi vừa trầm trồ và nhắc nhau giữ bí mật.


