Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phan Đình Giót (2)

Phan Đình Giót là một tấm gương anh hùng trong kháng chiến chống Pháp. Ông sinh năm 1922 tại Hà Tĩnh, lớn lên trong cảnh nghèo khó nhưng giàu lòng yêu nước. Khi tham gia quân đội, ông nổi tiếng là người gan dạ, kiên cường và luôn đi đầu trong những trận chiến ác liệt. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, khi đơn vị gặp khó khăn vì hỏa lực mạnh của địch, ông đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai để mở đường cho đồng đội xung phong. Hành động quả cảm ấy đã khiến ông hy sinh, nhưng góp phần quan trọng vào ch

Cần Thơ05/03/2026Phạm Thị Mỹ Duyên (Xã Thạnh An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Phan Đình Giót (1922-1954), người con Hà Tĩnh, là biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ngày 13/3/1954, giữa mưa bom lửa đạn tại Him Lam, dù đã bị thương nặng, ông vẫn lấy thân mình lấp lỗ châu mai, mở đường cho đồng đội tiến công và giành thắng lợi. Sự hy sinh anh dũng ấy đã khắc tên ông vào lịch sử, trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng về tinh thần yêu nước và ý chí quật cường của dân tộc.

Ông là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam, gắn liền với hành động bất tử "lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận mở màn cứ điểm Him Lam của Chiến dịch Điện Biên Phủ ngày 13/3/1954. Giữa làn mưa bom bão đạn, dù thân thể đã trọng thương, ông vẫn dòn hết ý chí và sinh mệnh đề bịt kín hóa lực kẻ thù, mở lối cho đồng đội xung phong. Hành động anh dũng ấy đã góp phần quyết định vào thắng lợi của trận đánh, trở thành biểu tượng sáng ngời của tỉnh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"

Trong suốt quá trình chiến đấu, ông tham gia nhiều chiến dịch lớn như Trung Du, Hòa Bình, Tây Bắc và Điên Biên Phủ, luôn thể hiện tính thần kiên cường, bền bỉ và ý chỉ chiến đầu mạnh mẽ. Ông là người chiến sĩ gương

mẫu, giàu lòng yêu thương đồng đội, luôn sẵn sàng nhận về mình những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất. Đặc biệt, trong trận Him Lam, ông đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ chín trước khi anh dũng hy sinh, để lại tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình thần trách nhiệm cao cả đối với Tổ quốc,

Câu chuyện về người anh hùng ấy diễn ra vào chiều ngày 13/3/1954, trong trận mở màn đánh vào cứ điểm Him Lam - một vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Khi đó, ông là tiểu đội phò bộ bình, cùng đồng đội xung phong tấn công giữa làn đạn dày đặc.

Ban đầu, đơn vị tiến lên khá thuận lợi. Nhưng rồi một lỗ châu mai của địch bắn xối xả chận đứng đường tiến công. Đồng đội ngã xuống, người bị thương, người hy sinh. Ông cũng bị thương nhiều lần, nhưng vẫn không lùi bước. Ông ôm bộc phá, bò sát dưới làn đạn, ném liên tiếp nhiều quả vào hỏa điểm của địch. Đến quả thứ chân, ông đã gần như kiệt sức, vũ khí cũng không còn.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông nhìn thấy nếu hỏa điểm kia còn tồn tại, cả đơn vị sẽ bị chận đứng và có thể chịu tổn thất rất lớn. Không do dự, ông dồn hết sức lực con lại, lao lên phía trước và lấy chính thân mình lấp kin lỗ châu mai đang nhả đạn.

Hỏa lực địch bị tất. Con đường tiến công được mở ra, Đồng đội của ông từ phía sau lập tức xông lên, tiêu diệtmẫu, giàu lòng yêu thương đồng đội, luôn sẵn sàng nhân về mình những nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm nhất. Đặc biệt, trong trận Him Lam, ông đã liên tiếp đánh đến quả bộc phá thứ chín trước khi anh dũng hy sinh, để lại tấm gương sáng ngời về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tỉnh thần trách nhiệm cao cả đối với Tổ quốc.

Câu chuyện về người anh hùng ấy diễn ra vào chiều ngày 13/3/1954, trong trận mở màn đánh vào cứ điểm Him Lam - một vị trí phòng thủ kiên cố của quân Pháp trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Khi đó, ông là tiểu đội phó bộ bình, cùng đồng đội xung phong tấn công giữa làn đạn dày đặc

Ban đầu, đơn vị tiến lên khá thuận lợi. Nhưng rồi một lỗ châu mai của địch bắn xối xả, chặn đứng đường tiến công. Đồng đội ngã xuống, người bị thương, người hy sinh. Ông cũng bị thương nhiều lần, nhưng vẫn không lùi bước. Ông ôm bộc phá, bò sát dưới làn đạn, nêm liên tiếp nhiều quả vào hỏa điểm của địch. Đến quả thứ chín, ông đã gần như kiệt sức, vũ khí cũng không côn.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông nhìn thấy nếu hỏa điểm kia còn tồn tại, cả đơn vị sẽ bị chận đứng và có thể chịu tổn thất rất lớn. Không do dự, ông đồn hết sức lực con lại, lao lên phía trước và lấy chính thân mình lấp kin lỗ châu mai đang nhả đạn.

Hỏa lực địch bị tất. Con đường tiến công được mở ra, Đồng đội của ông từ phía sau lập tức xông lên, tiêu diệt cử điểm Him Lam, Trận đánh mở màn thắng lợi, tạo đà quan trọng cho toàn bộ chiến dịch Điện Biên Phủ đi đến thắng lợi cuối cùng. Người chiến sĩ ấy hy sinh khi mới 32 tuổi. Nhưng hành động của ông thì sống mãi

32 tuổi thật sự còn rất trẻ, còn bao nhiều ước mơ và cả một cuộc đời phía trước. Với một người bình thường, đừng trước hoàn cảnh sinh tử như vậy chắc chắn sẽ sợ hãi và chùn bước. Nhưng điều làm nên sự phí thường của những con người như Phan Đình Giót chính là ý chí và lòng tin lớn hơn cả nỗi sợ. Trong khoảnh khắc ấy, ông không chỉ nghĩ cho bản thân mà còn nghĩ đến đồng đội phía sau, đến nhiệm vụ và Tổ quốc, để rồi vượt qua bản năng sợ hãi mà hành động dũng cảm đến không tưởng.

Câu chuyện của ông vì thế không chỉ là một chiến công mà còn là bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu đất nước. Dầu đau lòng, nhưng từ sự hy sinh ấy, con cháu đời sau càng thêm kính phục, tự hào. Tình yêu quê hương đất nước và sự hy sinh cao cả ấy trở thành tấm gương sáng, thắp lên ngọn lửa trong lòng người dân Việt Nam, mang đến những cảm xúc đan xen khi được sống trong những giây phút hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phan Đình Giót (2) | Câu chuyện thời hoa lửa