Phan Đình Giót (6)
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, anh sớm phải lao động vất vả để phụ giúp gia đình. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công và cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, anh đã tình nguyện gia nhập quân đội. Từ một người nông dân chân chất, anh trở thành người lính Cụ Hồ, mang trong tim niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước độc lập.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Phan Đình Giót – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Thông tin nhân vật
• Họ và tên: Phan Đình Giót
• Năm sinh – mất: 1922 – 1954
• Quê quán: xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng đủ để trở thành biểu tượng bất tử. Hình ảnh anh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai tại chiến trường Điện Biên Phủ là một trong những khoảnh khắc như thế.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, anh sớm phải lao động vất vả để phụ giúp gia đình. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công và cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, anh đã tình nguyện gia nhập quân đội. Từ một người nông dân chân chất, anh trở thành người lính Cụ Hồ, mang trong tim niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước độc lập.
Tháng 3 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt. Trong trận đánh cứ điểm Him Lam – một cứ điểm mạnh của quân Pháp – đơn vị của anh được giao nhiệm vụ tiến công. Hỏa lực địch từ lô cốt bắn ra dữ dội, chặn đứng bước tiến của bộ đội ta. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống.
Giữa làn đạn dày đặc, Phan Đình Giót bị thương nhiều lần nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Khi phát hiện lỗ châu mai của địch đang bắn dữ dội khiến đồng đội không thể tiến lên, anh đã quyết định làm một điều không ai ngờ tới: lao mình vào lỗ châu mai, dùng chính thân mình để bịt họng súng địch.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, hỏa lực bị chặn lại. Đồng đội anh xông lên tiêu diệt cứ điểm. Cứ điểm Him Lam thất thủ, mở màn cho chuỗi thắng lợi vang dội tại Điện Biên Phủ – chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Khi đọc đến chi tiết ấy, tôi lặng người. Một con người bằng xương bằng thịt, biết đau, biết sợ, nhưng vẫn chọn hy sinh thân mình vì đồng đội, vì nhiệm vụ. Điều gì đã làm nên sức mạnh ấy? Có lẽ đó là tinh thần đặt Tổ quốc và tập thể lên trên bản thân.
Cảm nhận của bản thân
Tôi sinh ra và lớn lên trong hòa bình. Những gì tôi biết về chiến tranh chỉ qua sách vở, phim ảnh và lời kể của thầy cô. Nhưng câu chuyện về Phan Đình Giót khiến tôi cảm nhận chiến tranh không còn xa vời. Tôi hình dung được tiếng súng, khói lửa và cả khoảnh khắc quyết định sinh tử.
Tôi tự hỏi: nếu là tôi trong hoàn cảnh ấy, liệu tôi có đủ dũng cảm để hy sinh như anh? Câu hỏi ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tuổi trẻ hôm nay không phải đối mặt với bom đạn. Nhưng chúng tôi vẫn đối diện với những “trận chiến” khác – sự lười biếng, ích kỷ, vô cảm, thiếu trách nhiệm. Nếu thế hệ đi trước sẵn sàng lấy thân mình che chở cho đồng đội, thì thế hệ hôm nay cũng cần biết sống vì người khác, biết hy sinh những lợi ích nhỏ bé để hướng đến điều lớn lao hơn.
Tinh thần Phan Đình Giót dạy tôi rằng:
• Sống phải có trách nhiệm với tập thể.
• Khi tập thể cần, không được chùn bước.
• Lòng dũng cảm không phải không biết sợ, mà là vượt qua nỗi sợ vì điều đúng đắn.
• Giá trị của con người được đo bằng sự cống hiến.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đi vào lịch sử, nhưng sự hy sinh của anh vẫn còn vang vọng đến hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy tượng đài các chiến sĩ Điện Biên, tôi lại nghĩ đến anh – người chiến sĩ đã biến thân mình thành tấm lá chắn sống cho đồng đội.
“Thời hoa lửa” là thời của máu và nước mắt, nhưng cũng là thời của những con người bình dị mà phi thường. Phan Đình Giót là một người như thế – xuất thân bình thường, nhưng hành động thì vĩ đại.
Và tôi hiểu rằng, sống trong hòa bình hôm nay, tôi phải biết trân trọng từng cơ hội học tập, rèn luyện và cống hiến. Bởi sự bình yên này được đánh đổi bằng những thân mình đã nằm lại nơi chiến trường.
Ngọn lửa Điện Biên năm xưa đã soi sáng cả dân tộc. Và tinh thần Phan Đình Giót sẽ mãi là biểu tượng của lòng quả cảm, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi sống xứng đáng với những hy sinh to lớn ấy.


