Anh hùng Lao động

Phan Đình Giót

ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT Trường ca bất tử về người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Hà Tĩnh22/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Dược (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phan Đình Giót

ANH HÙNG PHAN ĐÌNH GIÓT

Trường ca bất tử về người anh hùng lấy thân mình lấp lỗ châu mai

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954 đã ghi dấu ngàn thu những tấm gương hy sinh oanh liệt. Trong vô vàn chiến sĩ anh dũng ấy, hình ảnh Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Phan Đình Giót giương cao ngực trẻ, tự nguyện lấy thân mình dập tắt hỏa điểm địch để mở đường cho đồng đội xông lên đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và khí tiết cách mạng kiên trung.

I. Mảnh đất nghèo nuôi dưỡng một tâm hồn kiên trung

Anh hùng Phan Đình Giót sinh năm 1922 trong một gia đình nông dân nghèo tại thôn Vĩnh Yên, xã Tam Quan (nay là xã Cẩm Quan), huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh - mảnh đất giàu truyền thống cách mạng nhưng gian lao, khắc nghiệt. Số phận bi thương của xã hội cũ đã đẩy anh vào cảnh mồ côi, phải đi ở ẩn, làm thuê kiếm sống từ khi mới tròn 13 tuổi. Cuộc sống đầy tủi nhục, lao dịch không khuất phục được ý chí kiên cường mà trái lại, đã sớm hun đúc trong anh ngọn lửa căm thù áp bức và khao khát tự do mãnh liệt.

Mùa thu năm 1945, làn sóng Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, đập tan còng xích nô lệ. Phan Đình Giót hăng hái tham gia lực lượng Tự vệ chiến đấu tại địa phương. Đến năm 1950, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh chính thức xung phong nhập ngũ, bước vào con đường chiến sĩ cách mạng chuyên nghiệp.

II. Tấm lòng người anh cả và phẩm chất bộ đội Cụ Hồ

Bước vào quân ngũ, Phan Đình Giót nhanh chóng trở thành một tấm gương sáng về tinh thần tự giác, gương mẫu và lòng tận tụy. Anh luôn nhận về mình những phần việc gian khổ nhất, nhường nhịn sự thuận lợi cho đồng chí, đồng đội. Lòng bao dung, sự quan tâm sâu sắc từ giấc ngủ, bát canh đến từng bước chân hành quân của anh đã chạm đến trái tim từng chiến sĩ.

Mỗi khi đồng đội vấp phải thiếu sót hay khuyết điểm, anh không bao giờ trách phạt nặng lời mà luôn nhẹ nhàng phân tích, chân thành khuyên bảo. Sự điềm tĩnh, ấm áp ấy khiến anh em trong đơn vị vừa nể phục vừa kính trọng, thương yêu gọi anh bằng hai tiếng thân thương: "Anh Cả".

III. Thử lửa qua những trận đánh oanh liệt

Chỉ sau ba tháng tuổi quân, Phan Đình Giót đã tham gia trận đánh đồn Tràng Bạch trên Đường 18. Trong cuộc đọ sức vô cùng gay go và ác liệt, sau khi dũng cảm tiêu diệt gọn lô cốt số một, anh bị thương rất nặng. Dù chỉ huy yêu cầu lui về tuyến sau điều trị, anh vẫn tha thiết xin ở lại giữ vững vị trí, tiếp tục sát cánh cùng đồng đội cho đến khi trận đánh hoàn toàn thắng lợi.

Cuối năm 1950, trong trận tiến công cứ điểm Chùa Tiếng, đơn vị được giao nhiệm vụ bí mật cắt hàng rào và đào công sự áp sát địch. Đất đai khô cứng làm phát ra tiếng động, quân Pháp phát hiện và trút hỏa lực cùng pháo bầy dữ dội. Trận địa bị khống chế, việc phá bộc phá gặp muôn vàn khó khăn. Không hề nao núng, Phan Đình Giót dũng cảm bò lên, đặt bộc phá chính xác dập tắt lô cốt số một rồi ném lựu đạn tiêu diệt toàn bộ quân địch bên trong, mở ra cánh cửa cho quân ta thừa thắng xông lên.

IV. Đêm Him Lam huyền thoại và khoảnh khắc bất tử


Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Phan Đình Giót cùng đơn vị trải qua chặng đường hành quân gian khổ gần 500 km, băng đèo vượt dốc với trang bị nặng nề trên lưng. Đôi bàn chân anh nứt nẻ, đau buốt rướm máu trên đá tai mèo, nhưng anh vẫn bền bỉ tiến bước, làm chỗ dựa tinh thần vững chắc cho toàn tiểu đội.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh nổ súng tấn công cứ điểm Him Lam — trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ — chính thức vang lên. Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 do Phan Đình Giót phụ trách đã triển khai đội hình từ 15 giờ. Trước giờ xuất phát, các chiến sĩ truyền tay nhau đọc bức thư tiếp sức của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Lệnh động viên của Đại tướng Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp.

Khi pháo binh ta trút bão lửa xuống cứ điểm địch, các chiến sĩ Đại đội 58 lao lên mở đường. Từng quả bộc phá nối tiếp nhau phát nổ. Phan Đình Giót dũng cảm đánh quả bộc phá thứ chín và bị thương ở đùi. Mặc cho máu chảy, anh vẫn xung phong đánh tiếp quả thứ mười. Quân Pháp tập trung hỏa lực điên cuồng trút đạn như mưa, gây nhiều tổn thất cho lực lượng ta.

Trước tình thế cán bộ trung đội bị thương vong hết, Phan Đình Giót chủ động đứng ra nhận trách nhiệm chỉ huy trung đội. Hỏa điểm từ một lô cốt ngầm của địch liên tục nhả đạn dữ dội, cản bước tiến của quân xung kích. Máu của đồng đội tiếp tục đổ. Phan Đình Giót dùng quả lựu đạn cuối cùng đánh thẳng vào hỏa điểm. Địch tạm ngừng bắn rồi lại tiếp tục xả đạn. Anh tiếp tục áp sát, dùng súng tiểu liên bắn áp chế vào lỗ châu mai nhưng lại bị thương lần thứ ba vào vai, ngất đi vì mất máu.

Khi tỉnh lại, thấy đồng đội vẫn bị chặn đứng và nhiều chiến sĩ hy sinh trước hỏa lực tàn khốc, ý chí dập tắt bằng được ổ súng địch cháy bùng trong lòng người chiến sĩ trẻ. Anh nén đau đớn, nhích từng centimet trên mặt đất đẫm máu, tiến sát đến sát lỗ châu mai. Anh nâng súng bắn hết băng đạn cuối cùng vào bên trong. Nhưng hỏa điểm địch vẫn điên cuồng nhả đạn.

“QUYẾT HY SINH VÌ ĐẢNG, VÌ DÂN!”

Trong khoảnh khắc lịch sử ấy, Phan Đình Giót dồn hết tàn lực còn lại, đứng thẳng người dậy. Anh rướn cao mình, hai tay bám chặt vào khung gỗ lỗ châu mai, xoay người áp trọn lồng ngực thanh xuân vào miệng súng địch. Hỏa điểm lợi hại nhất của quân Pháp câm bặt! Thân thể anh đã che chắn toàn bộ luồng đạn, tạo nên bức tường thép che chở cho đồng đội. Từ phía sau, toàn đơn vị như sóng trào dâng trào, ào ạt xông lên tiêu diệt gọn cứ điểm Him Lam, ghi dấu thắng lợi vang dội trong trận mở màn chiến dịch.

VI. Lời kết: Trường ca sống mãi cùng sông núi

      Tấm gương hy sinh quả cảm của Anh hùng Phan Đình Giót không chỉ là minh chứng hùng hồn cho khí tiết anh hùng của Quân đội Nhân dân Việt Nam, mà còn là bài học sâu sắc về lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc. Tên tuổi của anh đã khắc sâu vào sử sách, được trân trọng đặt cho nhiều trường học, con đường trên khắp mọi miền đất nước, mãi mãi là niềm tự hào và nguồn cảm hứng bất tận cho các thế hệ hôm nay và mai sau

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn