Phan Đình Giót
Nếu bạn muốn làm bài dự thi “Câu chuyện thời hoa lửa” về Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót, đây là một nhân vật rất phù hợp. Câu chuyện nổi tiếng nhất là hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai trong trận Him Lam, mở đường cho đồng đội tiến lên, ngày 13/3/1954 trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Mình có thể viết theo hướng cảm động nhưng không sáo rỗng, lấy câu chuyện này làm trung tâm, rồi liên hệ với trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH VÌ TỔ QUỐC
Có những câu chuyện lịch sử dù đã đi qua hàng chục năm vẫn khiến người nghe nghẹn lòng.
Có những cái tên chỉ cần nhắc đến, ta lập tức nghĩ về một thời đại mà tuổi trẻ Việt Nam đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả những gì mình có.
Phan Đình Giót là một cái tên như thế.
Nhắc đến anh, chúng ta nhớ đến Điện Biên Phủ – nơi quân và dân ta đã làm nên chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”. Nhưng phía sau chiến thắng ấy là biết bao con người đã ngã xuống. Có người hy sinh giữa chiến trường mà tên tuổi được ghi lại trong sử sách. Có người để lại tuổi thanh xuân nơi núi rừng Tây Bắc.
Và có một người lính đã dùng chính thân mình để bịt lỗ châu mai, mở đường cho đồng đội tiến lên.
Đó là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Phan Đình Giót.
Người thanh niên từ quê nghèo
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, trong một gia đình nghèo. Tuổi thơ của anh gắn với những năm tháng đất nước còn chìm trong cảnh mất nước, nhân dân phải chịu nhiều cơ cực.
Những năm tháng ấy đã hun đúc trong người thanh niên Phan Đình Giót lòng căm thù quân xâm lược và tình yêu quê hương sâu sắc.
Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Phan Đình Giót tham gia lực lượng quân đội.
Từ một người thanh niên bình dị, anh trở thành người chiến sĩ trên những chiến trường khốc liệt.
Anh đã tham gia nhiều trận chiến và nhiều lần thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên cường.
Nhưng có lẽ không ai có thể tưởng tượng rằng một ngày kia, tên tuổi của anh sẽ gắn với một trong những khoảnh khắc bi tráng nhất của Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đêm mở màn ở Him Lam
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu.
Trận đánh mở màn diễn ra tại cứ điểm Him Lam.
Đối với quân đội ta, đây là trận đánh có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Nếu phá được Him Lam, quân ta sẽ tạo được thế thuận lợi để tiếp tục tiến công các cứ điểm khác trong tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ.
Trên chiến trường, tiếng pháo vang lên.
Những người lính tiến về phía trước.
Trong số đó có Phan Đình Giót.
Không ai biết rằng đó sẽ là trận chiến cuối cùng của cuộc đời anh.
Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Quân Pháp chống trả quyết liệt bằng hỏa lực mạnh từ các cứ điểm.
Mỗi bước tiến của bộ đội ta đều phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và sự hy sinh.
Phan Đình Giót cùng đồng đội nhiều lần xung phong tiến lên.
Anh bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu.
Máu thấm trên người người chiến sĩ, nhưng ý chí không hề bị khuất phục.
Rồi một thời khắc sinh tử đã đến.
“Quyết tâm tiêu diệt địch”
Trong lúc quân ta đang tiến công, một hỏa điểm của quân Pháp liên tục nhả đạn, gây nhiều khó khăn và thương vong cho bộ đội.
Hỏa lực từ lỗ châu mai khiến đội hình tiến công bị chặn lại.
Trong khoảnh khắc ấy, Phan Đình Giót đã bất chấp hiểm nguy, tìm cách tiêu diệt hỏa điểm của địch.
Anh dùng súng và lựu đạn đánh vào vị trí của quân Pháp.
Nhưng hỏa điểm vẫn tiếp tục bắn.
Anh lại bị thương.
Rồi một lần nữa, anh lao lên.
Trong thời khắc quyết định, Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai, chặn hỏa lực của địch, tạo điều kiện cho đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm.
Anh đã hy sinh.
Tuổi xuân của người chiến sĩ Hà Tĩnh dừng lại giữa chiến trường Điện Biên Phủ.
Nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần mở đường cho đồng đội tiến lên.
Him Lam bị tiêu diệt.
Trận đánh mở màn của Chiến dịch Điện Biên Phủ giành thắng lợi.
Một khoảnh khắc, một đời người
Có lẽ điều khiến câu chuyện về Phan Đình Giót khiến chúng ta xúc động không chỉ là sự dũng cảm.
Đó còn là sự lựa chọn trong một khoảnh khắc mà con người đứng giữa sự sống và cái chết.
Anh hoàn toàn có thể sợ hãi.
Bởi anh cũng là một con người.
Anh cũng có gia đình.
Có quê hương.
Có những người thân đang chờ đợi ngày anh trở về.
Anh cũng có một tuổi trẻ phía trước.
Nhưng khi đồng đội cần một con đường để tiến lên, anh đã lựa chọn hy sinh.
Đó là sự lựa chọn của một người lính.
Và cũng là sự lựa chọn của một thế hệ.
Một thế hệ đã hiểu rằng độc lập, tự do không phải tự nhiên mà có.
Muốn đất nước được sống trong hòa bình, sẽ có những người phải đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Phía sau chiến thắng là những con người
Ngày nay, khi nhìn lại Chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta thường nhớ đến một chiến thắng lớn của dân tộc.
Nhưng phía sau hai chữ “chiến thắng” là biết bao con người.
Là những chiến sĩ hành quân giữa núi rừng.
Là những dân công kéo pháo, vận chuyển lương thực.
Là những người mẹ, người vợ ở hậu phương.
Là những người lính đã gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.
Phan Đình Giót là một trong những người đã góp phần viết nên trang sử ấy bằng chính sự hy sinh của mình.
Nếu không có những con người như anh, sẽ không có những chiến thắng làm nên lịch sử.
Vì thế, mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, chúng ta không chỉ nên tự hào.
Chúng ta còn phải biết tri ân.
Bài học cho tuổi trẻ hôm nay
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua kể từ ngày Phan Đình Giót hy sinh.
Đất nước hôm nay đã hoàn toàn khác.
Những người trẻ không còn phải cầm súng ra chiến trường.
Chúng ta được học tập trong hòa bình.
Được ngồi trong những lớp học khang trang.
Được lựa chọn nghề nghiệp.
Được theo đuổi ước mơ.
Nhưng chính vì được sống trong hòa bình, chúng ta càng phải hiểu giá trị của hòa bình.
Tuổi trẻ hôm nay không thể sống giống tuổi trẻ của Phan Đình Giót.
Nhưng chúng ta có thể tiếp nối tinh thần của anh bằng những việc phù hợp với thời đại.
Đó là học tập bằng tất cả nỗ lực.
Là làm việc bằng tinh thần trách nhiệm.
Là không ngại khó khăn.
Là biết sống vì cộng đồng.
Là không thờ ơ trước những vấn đề của quê hương, đất nước.
Và quan trọng hơn, là biết đặt những điều có ích cho xã hội bên cạnh những mong muốn của riêng mình.
Nếu Phan Đình Giót đã dùng thân mình để mở đường cho đồng đội tiến lên, thì thế hệ hôm nay phải biết dùng tri thức và trách nhiệm để mở đường cho tương lai đất nước.
Hào khí Điện Biên còn mãi
Phan Đình Giót đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Anh không được nhìn thấy ngày chiến thắng cuối cùng.
Không được trở về quê hương trong niềm vui của người chiến thắng.
Không được chứng kiến đất nước bước sang một trang mới.
Nhưng anh đã để lại một điều lớn hơn cả sự sống của một con người.
Đó là một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh vì Tổ quốc.
Thời gian có thể phủ lên chiến trường Điện Biên những màu xanh của cây cỏ.
Những con đường mới có thể đi qua những nơi từng là chiến địa.
Những thế hệ mới có thể lớn lên mà không còn biết tiếng bom đạn là gì.
Nhưng lịch sử không quên những người đã nằm xuống.
Tên tuổi Phan Đình Giót vẫn được nhắc đến để thế hệ sau hiểu rằng:
Độc lập không tự nhiên mà có.
Hòa bình không tự nhiên mà đến.
Phía sau mỗi ngày bình yên hôm nay là biết bao tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường.
Và phía sau mỗi trang sử hào hùng là những con người bằng xương bằng thịt đã dám hy sinh cho điều lớn lao hơn bản thân mình.
Phan Đình Giót đã đi qua thời hoa lửa như thế.
Anh đã để lại tuổi xuân nơi Him Lam, nhưng tinh thần của anh vẫn còn sống mãi.
Sống trong những trang sách.
Sống trong ký ức của dân tộc.
Sống trong lòng những người Việt Nam biết trân trọng hòa bình.
Và sống trong trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai vẫn nhắc chúng ta một điều giản dị mà sâu sắc: Khi Tổ quốc cần, con người có thể vượt lên trên giới hạn của chính mình để làm nên những điều tưởng như không thể.
Đó chính là hào khí Điện Biên.
Đó cũng là ngọn lửa thời hoa lửa mà các thế hệ hôm nay có trách nhiệm gìn giữ và truyền lại cho mai sau.



