Bài viết

PHAN ĐÌNH GIÓT: KHÚC BI TRÁNG CỦA LỜI THỀ "QUYẾT TỬ"

Tây Ninh13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bởi máu và hoa, bởi những người con đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập tự do. Trong số những "đóa hoa" rực rỡ nhất nảy mầm từ khói lửa chiến tranh, cái tên Phan Đình Giót đã trở thành một huyền thoại bất tử. Hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai của anh tại trận Điện Biên Phủ không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà còn là biểu tượng cao đẹp nhất của tinh thần anh dũng, quên mình vì đại nghĩa.

Anh Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, chứng kiến sự bóc lột của thực dân phong kiến, ngọn lửa cách mạng đã sớm nhen nhóm trong lòng người thanh niên trẻ tuổi ấy. Năm 1950, anh hăng hái gia nhập quân đội, bắt đầu hành trình của một người chiến sĩ bộ binh.

Trong suốt những năm tháng chiến đấu, anh Giót luôn thể hiện sự gương mẫu, chịu thương chịu khó. Dù gian khổ, thiếu thốn, anh vẫn giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng. Chính sự tôi luyện trong gian khó đã hun đúc nên một ý chí thép, chuẩn bị cho một khoảnh khắc định mệnh sẽ làm thay đổi cả một trận đánh.

Mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt. Đơn vị của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh chiếm cứ điểm Him Lam – một trong những "cánh cửa thép" bảo vệ tập đoàn cứ điểm của thực dân Pháp.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, lệnh nổ súng bắt đầu. Pháo binh ta dồn dập dội lửa vào cứ điểm đối phương. Các chiến sĩ bộ binh xông lên dưới làn mưa đạn. Tuy nhiên, tại hỏa lực số 3 của địch, một khẩu trung liên bắn ra dữ dội từ lỗ châu mai khiến hướng tiến công của đơn vị anh bị khựng lại. Đồng đội của anh lần lượt ngã xuống dưới làn đạn tàn khốc ấy.

Lúc bấy giờ, Phan Đình Giót dù đã trúng nhiều vết thương, máu chảy đầm đìa nhưng anh không hề chùn bước. Anh lê mình qua những bãi thép gai, tiến sát về phía lô cốt địch. Khi khoảng cách chỉ còn vài mét, anh ném quả bộc phá cuối cùng nhưng vẫn không tiêu diệt được hỏa lực mạnh mẽ kia. Trong giây phút sinh tử, khi nhìn thấy đồng đội đang bị chặn đứng và hy sinh ngày càng nhiều, một ý nghĩ quyết liệt đã nảy ra trong đầu người chiến sĩ trẻ.

Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, dồn hết bình sinh, rướn người vọt lên và áp chặt lồng ngực của mình vào lỗ châu mai. Tiếng súng địch câm bặt. Một sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm trong giây lát, rồi vang lên tiếng hô vang dậy của đồng đội: "Tiến lên! Trả thù cho anh Giót!". Hành động của anh đã tạo ra một khoảng trống quý giá, mở đường cho quân ta xông lên tiêu diệt toàn bộ cứ điểm Him Lam ngay trong đêm đó.

​Anh Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lồng ngực ấy đã chắn đứng cái chết cho biết bao đồng đội, lồng ngực ấy đã mở ra con đường đi tới thắng lợi "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Nhìn về "thời hoa lửa" ấy, chúng tôi – những học sinh sinh ra trong hòa bình – không khỏi xúc động và tự hào. Sự hy sinh của anh Giót không phải là một sự liều lĩnh nhất thời, mà là kết quả của một quá trình rèn luyện bản lĩnh và lòng yêu nước nồng nàn. Anh đã chọn cái chết để hồi sinh cho sự sống, chọn bóng tối của hầm ngầm để mang lại ánh sáng tự do cho dân tộc.

Câu chuyện về người anh hùng lấp lỗ châu mai sẽ mãi là bài học quý báu về sự hy sinh và trách nhiệm. Đối với thế hệ trẻ Long An nói riêng và cả nước nói chung, tấm gương của anh nhắc nhở chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, nó được đánh đổi bằng xương máu của hàng vạn người con ưu tú.

Trong công cuộc xây dựng đất nước hiện nay, chúng ta có lẽ không cần phải lấy thân mình lấp lỗ châu mai như anh Giót năm xưa. Thế nhưng, mỗi học sinh cần có tinh thần "quyết tử" trong học tập, trong lao động và trong việc chống lại những cám dỗ tầm thường. Chúng ta phải "lấp" đi những khó khăn, những hèn nhát của bản thân để cống hiến tri thức cho sự phát triển của quê hương, đặc biệt là đưa nông nghiệp và công nghệ của tỉnh nhà vươn xa hơn nữa.

Phan Đình Giót đã trở thành một tượng đài bất tử trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Hình ảnh anh áp ngực vào lỗ châu mai sẽ mãi là hình ảnh đẹp nhất của một thời hoa lửa – một thời đại mà mỗi thanh niên đều sẵn sàng dâng hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc. Chúng tôi nguyện viết tiếp những chương mới cho trang sử dân tộc bằng tình yêu, trí tuệ và lòng tự tôn dân tộc sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn