Anh hùng Lực lượng vũ trang

Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai, viết nên bản anh hùng ca bất tử

Thái Nguyên22/08/2026phường Đông Hòa (Đoàn phường Đông Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phan Đình Giót – Lấy thân mình lấp lỗ châu mai, viết nên bản anh hùng ca bất tử

Có những câu chuyện lịch sử không chỉ được ghi lại bằng những con chữ, mà còn được khắc sâu trong trái tim của nhiều thế hệ người Việt Nam. Mỗi lần đọc về cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, tôi luôn xúc động trước hình ảnh người chiến sĩ lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai để mở đường cho đồng đội xung phong. Người chiến sĩ ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Đình Giót – một người con bình dị của quê hương Hà Tĩnh, người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc và trở thành biểu tượng sáng ngời của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

phan đình giót.jpg

Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cuộc sống gắn liền với ruộng đồng, với những mùa mưa nắng vất vả. Tuổi thơ của ông cũng như bao người dân lao động lúc bấy giờ, đầy khó khăn và thiếu thốn. Dưới ách thống trị của thực dân Pháp và chế độ phong kiến, người nông dân phải chịu nhiều bất công, quanh năm lam lũ nhưng vẫn không đủ ăn. Chính những tháng ngày ấy đã hun đúc trong lòng Phan Đình Giót lòng yêu quê hương và khát vọng được sống trong một đất nước độc lập, nơi người dân có quyền làm chủ cuộc đời mình.

Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta. Trước tiếng gọi của Tổ quốc, Phan Đình Giót tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ một người nông dân chân chất, ông trở thành người lính mang trên vai trọng trách bảo vệ non sông. Trong quân ngũ, ông luôn nổi tiếng là người cần cù, kỷ luật, không ngại khó khăn, gian khổ. Dù ở bất kỳ nhiệm vụ nào, ông cũng hoàn thành với tinh thần trách nhiệm cao nhất, luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.

Những năm tháng kháng chiến chống Pháp là chuỗi ngày vô cùng gian khổ. Bộ đội ta phải hành quân xuyên rừng, vượt suối, mang theo vũ khí và lương thực trên những con đường hiểm trở. Có những ngày chỉ ăn nắm cơm với muối vừng, có những đêm ngủ giữa rừng sâu trong giá lạnh. Nhưng không ai nản lòng. Tất cả đều chung một niềm tin rằng dân tộc Việt Nam nhất định sẽ giành được độc lập.

Đầu năm 1954, Bộ Chính trị quyết định mở Chiến dịch Điện Biên Phủ – trận quyết chiến chiến lược nhằm đánh bại tập đoàn cứ điểm mạnh nhất của thực dân Pháp ở Đông Dương. Điện Biên Phủ được quân Pháp xây dựng thành một hệ thống phòng ngự kiên cố với hàng chục cứ điểm, hàng rào dây thép gai dày đặc, hầm ngầm, lô cốt bê tông cùng hỏa lực cực mạnh. Chúng tin rằng đây là "pháo đài bất khả xâm phạm". Nhưng chính nơi ấy đã trở thành mồ chôn tham vọng xâm lược của thực dân Pháp.

Trong đội hình tham gia chiến dịch lịch sử ấy có Phan Đình Giót. Ông cùng đồng đội hành quân hàng trăm kilômét, kéo pháo, đào hào, vận chuyển đạn dược và chuẩn bị cho trận đánh lớn. Ai cũng hiểu rằng phía trước là cuộc chiến vô cùng ác liệt, nhưng không một người lính nào lùi bước.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn bằng trận tiến công vào cứ điểm Him Lam. Đơn vị của Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ xung phong tiêu diệt các lô cốt địch để mở đường cho toàn đơn vị tiến lên.

Tiếng pháo nổ vang dội khắp thung lũng Điện Biên. Đất đá tung lên mù mịt. Bộ đội ta dũng cảm vượt qua hàng rào dây thép gai, tiến sát các công sự của quân Pháp. Tuy nhiên, từ một lô cốt kiên cố, hỏa lực của địch bắn ra dữ dội qua lỗ châu mai, khiến nhiều chiến sĩ bị thương và hy sinh. Mỗi lần bộ đội ta xung phong đều bị chặn lại bởi những loạt đạn dày đặc.

Giữa lúc trận đánh đang diễn ra vô cùng quyết liệt, Phan Đình Giót đã nhiều lần xông lên đánh bộc phá, dù bản thân bị thương. Máu chảy nhiều nhưng ông vẫn không chịu rời vị trí chiến đấu. Nhìn thấy đồng đội gặp khó khăn trước hỏa điểm của địch, ông hiểu rằng nếu không nhanh chóng vô hiệu hóa lỗ châu mai, đợt tiến công có thể bị chững lại, gây thêm nhiều tổn thất.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định làm rung động cả dân tộc. Ông lao thẳng về phía lô cốt, dùng chính thân mình lấp kín lỗ châu mai đang nhả đạn. Hành động diễn ra chỉ trong vài giây, nhưng đã tạo nên bước ngoặt của trận đánh. Hỏa lực địch bị chặn lại, đồng đội lập tức xung phong tiêu diệt cứ điểm.

Phan Đình Giót đã anh dũng hy sinh ở tuổi ba mươi hai. Sự hy sinh của ông không vô ích. Trận Him Lam kết thúc thắng lợi, mở đầu cho chuỗi chiến thắng liên tiếp của quân ta tại Điện Biên Phủ. Chưa đầy hai tháng sau, lá cờ "Quyết chiến – Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, khép lại thắng lợi lịch sử "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu".

Mỗi lần đọc lại câu chuyện về Phan Đình Giót, tôi luôn tự hỏi điều gì đã giúp một con người có thể bình thản hy sinh thân mình như vậy. Có lẽ câu trả lời nằm ở tình yêu Tổ quốc. Khi lòng yêu nước đủ lớn, con người sẵn sàng đặt lợi ích của dân tộc lên trên sự sống của bản thân. Đó không phải là sự liều lĩnh, mà là sự lựa chọn đầy ý thức của một người lính hiểu rõ trách nhiệm của mình.

Ngày nay, khi đến các bảo tàng lịch sử hay thăm chiến trường Điện Biên Phủ, hình ảnh Phan Đình Giót vẫn luôn được nhắc đến với sự kính trọng đặc biệt. Tên ông được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị trên cả nước. Nhưng hơn tất cả những tấm bia hay công trình mang tên ông, điều còn mãi chính là tấm gương về lòng dũng cảm và tinh thần hy sinh vì đồng đội, vì Tổ quốc.

Là thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, chúng ta không phải đối mặt với bom đạn như Phan Đình Giót. Nhưng chúng ta có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu và nước mắt. Mỗi hành động sống đẹp, mỗi việc làm có ích cho cộng đồng, mỗi nỗ lực học tập và lao động đều là cách để tiếp nối truyền thống yêu nước mà ông và biết bao anh hùng liệt sĩ đã để lại.

phan đình giót 1.jpg

Khép lại câu chuyện về Anh hùng Phan Đình Giót, trong lòng tôi vẫn hiện lên hình ảnh người chiến sĩ lao mình về phía lô cốt giữa khói lửa mịt mù của chiến trường Điện Biên. Hành động ấy chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng đã trở thành biểu tượng bất diệt của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Thời gian sẽ tiếp tục trôi, những nhân chứng của chiến tranh rồi cũng dần đi xa, nhưng tinh thần của Phan Đình Giót sẽ mãi sống trong lòng dân tộc, nhắc nhở mỗi người Việt Nam hôm nay và mai sau về giá trị của lòng yêu nước, của sự hy sinh và của hòa bình mà chúng ta đang có.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn