Phan Tiến Phương (150)
Chiếc áo chưa kịp mặc
Ở một ngôi nhà nhỏ, người mẹ thức nhiều đêm để may cho con trai một chiếc áo mới.
Không phải áo đẹp, chỉ là áo vải thô, nhưng bà may rất cẩn thận.
Bà nói:
“Mặc cho ấm, ngoài đó lạnh lắm.”
Ngày con đi, chiếc áo vẫn chưa kịp khô hẳn.
Anh gấp lại, để trong túi, nói khi nào cần sẽ mặc.
Nhưng rồi…
chiếc áo ấy không bao giờ được mặc đến.
Sau này, người ta mang về chiếc balo cũ.
Trong đó có chiếc áo vẫn còn mới, gấp ngay ngắn như ngày đầu.
Người mẹ không hỏi gì nhiều.
Chỉ cầm chiếc áo, vuốt lại từng nếp gấp.
Từ đó, bà không may thêm áo nữa.



