Bài viết

Phan Tiến Phương (240)

Bức thư không gửi

Hà Tĩnh08/05/2026Phan Tiến Phương (Chi đoàn thôn Thanh Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê miền Trung, có một người mẹ sống cùng con trai duy nhất. Khi chiến tranh nổ ra, người con lên đường nhập ngũ, để lại mẹ già ở nhà.

Trước ngày đi, anh hứa:

“Khi nào rảnh con sẽ viết thư về cho mẹ.”

Những ngày đầu, thư vẫn đều đặn. Không dài, chỉ vài dòng báo bình an. Nhưng với người mẹ, từng dòng chữ ấy quý hơn bất cứ thứ gì.

Rồi chiến sự ác liệt hơn.
Thư bắt đầu thưa dần.

Có những tháng, không có tin tức gì. Người mẹ vẫn mỗi ngày ra đầu ngõ, như một thói quen — không phải để gặp ai, mà chỉ để… chờ.

Một buổi chiều, có người mang về một lá thư.
Nhưng đó không phải là thư mới.

Đó là một bức thư cũ, chưa kịp gửi.

Người ta nói rằng nó được tìm thấy trong balo của người con, sau một trận chiến. Bức thư ấy được viết dở:

“Mẹ ơi, hôm nay con rảnh nên viết cho mẹ vài dòng. Ở đây cũng ổn, mẹ đừng lo… Khi nào xong nhiệm vụ, con sẽ về…”

Dòng chữ dừng lại ở đó.
Không có kết thúc.
Không có ngày gửi.

Người mẹ đọc xong, không khóc lớn.
Chỉ gấp lại bức thư, cất đi như một kỷ vật.

Từ đó về sau, bà vẫn giữ thói quen ra đầu ngõ mỗi ngày.

Nhưng không còn để chờ thư nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn