Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

PHẤN TRẮNG CUỐI CÙNG

Hà Tĩnh11/04/2026PHAN KHẮC SƠN (THÔN 4)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi đã dùng đến viên phấn cuối cùng… trong một buổi học không có ngày mai,” bà Lan kể, giọng chậm và sâu.

Năm 1972, trường học phải sơ tán về vùng quê. Lớp học là một căn nhà tranh đơn sơ, bàn ghế thiếu thốn, bảng chỉ là một tấm gỗ cũ.

“Học trò ngồi san sát, đứa nào cũng gầy gò nhưng mắt thì sáng lắm,” bà nhớ lại.

Một buổi sáng, khi đang dạy, bà phát hiện chỉ còn đúng một viên phấn nhỏ. Bà cẩn thận viết từng chữ lên bảng, nét chữ chậm rãi, rõ ràng.

“Đó là bài học về ước mơ,” bà nói. “Tôi bảo các em hãy cố học… vì sau này đất nước sẽ cần.”

Giữa giờ học, còi báo động vang lên. Máy bay xuất hiện, tiếng bom bắt đầu dội xuống.

“Tôi bảo các em xuống hầm,” bà kể. “Nhưng trước khi đi… tôi quay lại, viết nốt dòng cuối cùng.”

Dòng chữ: “Hãy học, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.”

Sau trận bom, lớp học bị phá hủy. Bảng gỗ vỡ, mái nhà sập xuống.

“Nhưng kỳ lạ,” bà mỉm cười, “mảnh bảng có dòng chữ ấy vẫn còn, dù đã cháy xém.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn