Phóng sự ghi chép về cuộc đời bà Mai – người nữ giao liên dũng cảm đã băng qua rừng sâu, vượt qua các trạm kiểm soát của địch để đưa thư từ, mệnh lệnh quân sự quan trọng.
Phóng sự ghi chép về cuộc đời bà Mai – người nữ giao liên dũng cảm đã băng qua rừng sâu, vượt qua các trạm kiểm soát của địch để đưa thư từ, mệnh lệnh quân sự quan trọng.
Có những người anh hùng không có tên trên bảng vàng đại lộ, họ là những đóa hoa thầm lặng tỏa hương trong lòng đất mẹ. Bà Lê Thị Mai là một người như thế. Ở tuổi gần 70, bà vẫn giữ được vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát của một cô gái giao liên năm nào.
Năm 16 tuổi, cái tuổi "ăn chưa no, lo chưa tới", bà Mai đã xin vào đội giao liên địa phương. Công việc của bà là chuyển những bức thư thượng khẩn, những bản đồ tác chiến từ căn cứ ra vùng tạm chiếm. "Cháu có biết bà giấu thư ở đâu không?" – Bà cười hỏi tôi. Rồi bà tự trả lời: "Bà cuộn nhỏ bản tin, giấu vào trong búi tóc dài hoặc lót dưới đế dép cao su. Có lần đi qua trạm gác, tim bà đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng mặt vẫn phải tỏ ra thản nhiên như đi chợ về."
Bà Mai kể về những đêm vượt sông trong bóng tối, về những cơn sốt rét rừng hành hạ khiến người run cầm cập nhưng tay vẫn nắm chặt túi tài liệu. Có lần, để tránh sự truy quét của địch, bà phải ngâm mình dưới nước suốt 4 tiếng đồng hồ, chỉ thở bằng một ống sậy nhỏ. Sự sống và cái chết khi ấy chỉ cách nhau một gang tấc. Nhưng với bà và những người đồng đội, cái chết không đáng sợ bằng việc để tài liệu rơi vào tay quân thù.
Những câu chuyện của bà Mai như một thước phim quay chậm về một thời hoa lửa hào hùng. Nó giúp tôi hiểu rằng, phụ nữ Việt Nam không chỉ đảm đang, trung hậu mà còn vô cùng quật cường. Hình ảnh bà Mai – người nữ giao liên bé nhỏ nhưng mang trong mình lòng yêu nước vĩ đại – đã truyền cho tôi một nguồn cảm hứng mạnh mẽ.
Là một sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường, tôi tự hứa với lòng mình sẽ không ngừng học tập và rèn luyện. "Thời hoa lửa" đã qua đi, nhưng tinh thần của nó cần được tiếp nối bằng "thời hoa hồng" của tri thức và sáng tạo. Chúng ta không cầm súng ra trận, nhưng chúng ta sẽ cầm bút, cầm sách để xây dựng tổ quốc giàu mạnh, đó chính là cách tri ân tốt nhất đối với những người như bà Mai.



