Phù sa đỏ và giấc mơ xanh
Phù sa đỏ và giấc mơ xanh
Thạch Hãn mùa hè năm 1972 không có màu xanh của nước. Dòng sông bị băm nát bởi đại bác và pháo hạm, cuộn lên một màu đỏ quạch. Người ta bảo đó là màu của đất đỏ Bazan thượng nguồn bị xới tung, nhưng những người lính ở Thành cổ đều hiểu, trong sắc đỏ ấy có cả máu xương đồng đội.
Thanh là một sinh viên khoa Văn vừa rời giảng đường để vào chiến trường. Trong chiếc ba lô sờn cũ của anh, ngoài khẩu súng và vài phong lương khô, còn có một cuốn sổ tay nhỏ bọc nilon kỹ càng. Bên trong, Thanh vẽ những cánh đồng lúa xanh mướt ở quê nhà Thái Bình và những bài thơ về một tương lai không còn tiếng súng. Anh gọi đó là "Giấc mơ xanh"."Thanh này, nếu mai tao không qua được sông, mày nhớ mang hộ tao cái này về cho mẹ nhé," Hùng – người bạn cùng tiểu đội, tay run run đưa cho Thanh một chiếc lược làm từ xác máy bay địch.Thanh gạt đi, cười gượng: "Mày tự về mà đưa. Đợi hết chiến dịch, tao với mày cùng về. Tao sẽ dẫn mày đi xem cánh đồng xanh nhất Việt Nam."Đêm đó, đơn vị của Thanh nhận lệnh vượt sông vào Thành cổ. Sông Thạch Hãn đêm ấy gầm thét dưới làn mưa bom B52. Những chiếc xuồng cao su mỏng manh chòng chành giữa dòng nước đỏ ngầu. Thanh ôm chặt chiếc ba lô, nơi chứa đựng "giấc mơ xanh" của mình, cố gắng giữ nhịp thở.Một tiếng nổ chói tai hất tung chiếc xuồng. Thanh rơi xuống nước. Phù sa đỏ tràn vào miệng, vị mặn chát và nồng nặc mùi thuốc súng. Trong khoảnh khắc chới với giữa dòng nước xiết, Thanh thấy Hùng đang cố đẩy một chiến sĩ bị thương lên một mảnh gỗ trôi. Hùng đẩy xong đồng đội thì một ánh chớp xanh loét từ phía bờ Nam dội tới. Hùng chìm dần. Dòng phù sa đỏ nuốt chửng lấy người bạn thân nhất của anh ngay trước mắt.Thanh may mắn dạt được vào bờ Bắc. Anh nằm vật trên bãi cát, toàn thân nhuộm một màu đỏ của phù sa và máu từ vết thương trên trán. Anh run rẩy mở ba lô. Cuốn sổ tay đã ướt sũng. Những nét vẽ về cánh đồng xanh mướt bị nhòe đi, hòa lẫn với màu phù sa đỏ tạo thành một sắc thái kỳ dị. Thanh khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt lấm lem.Anh nhận ra rằng, để có được màu xanh bình yên cho những cánh đồng tương lai, dòng phù sa đỏ này đã phải nhận vào lòng nó quá nhiều sự hy sinh. "Giấc mơ xanh" không phải là điều gì xa vời, nó nằm ngay trong chính sự lựa chọn đứng vững trên mảnh đất này của anh và đồng đội.Thanh đứng dậy, nhặt khẩu súng bị vùi trong cát. Anh không nhìn vào cuốn sổ nữa. Anh nhìn về phía Thành cổ khói lửa mịt mù. Anh hiểu rằng, mỗi giọt máu đổ xuống dòng sông này hôm nay, chính là hạt mầm cho màu xanh của hòa bình mai sau.Nhiều năm sau chiến tranh, người ta thấy một cựu chiến binh già ngồi bên bờ Thạch Hãn, thả xuống dòng nước những nhành hoa huệ trắng tinh khôi. Dòng sông giờ đây đã xanh lại màu trời, nhưng trong ký ức của ông, vị phù sa đỏ năm ấy vẫn vẹn nguyên – như một lời nhắc nhở rằng: Hòa bình hôm nay được nuôi dưỡng từ những giấc mơ xanh đã hóa thân vào lòng đất đỏ.



