Quang Trung - Nguyễn Huệ và Cuộc đại phá quân Thanh 1789
Quang Trung - Nguyễn Huệ và Cuộc đại phá quân Thanh 1789
Cuối năm 1788, lấy cớ giúp Lê Chiêu Thống, Tôn Sĩ Nghị dẫn 29 vạn quân Thanh tràn sang xâm lược nước ta, nhanh chóng chiếm đóng Thăng Long. Nhận được tin báo, ngày 22 tháng 12 năm 1788 (25 tháng 11 âm lịch), tại Phú Xuân (Huế), Nguyễn Huệ chính thức lên ngôi Hoàng đế, lấy niên hiệu là Quang Trung, rồi lập tức đốc quân ra Bắc.
Trên đường hành quân cấp tốc, Quang Trung dừng chân tại Nghệ An và Thanh Hóa để tuyển thêm quân, nâng tổng số binh sĩ lên khoảng 10 vạn. Tại cuộc duyệt binh ở Nghệ An, ông đã đọc bài dụ nổi tiếng nhằm xốc lại tinh thần tướng sĩ, khẳng định quyết tâm bảo vệ văn hóa và độc lập dân tộc.
Quang Trung tiến hành cuộc hành quân thần tốc vô cùng kinh điển: ông cho binh sĩ ghép ba người thành một tốp, hai người khiêng một người nằm võng nghỉ ngơi thay phiên nhau, nhờ đó quân đội di chuyển liên tục ngày đêm không nghỉ. Đêm 30 Tết Kỷ Dậu (1789), quân Tây Sơn bất ngờ vượt sông Gián Khẩu, tiêu diệt các đồn tiền tiêu của địch.
Mùng 5 Tết, Quang Trung trực tiếp chỉ huy trận đánh quyết định tại đồn Ngọc Hồi và Khương Thượng (Đống Đa). Quân Tây Sơn dùng các tấm rơm ướt bọc gỗ làm lá chắn chống đạn hỏa công, kết hợp với tượng binh (đội quân voi) xông thẳng vào phá đồn. Tướng Thanh là Sầm Nghi Đống phải thắt cổ tự tử, Tôn Sĩ Nghị hoảng loạn không kịp thắng yên ngựa, bỏ chạy về nước. Chỉ trong vòng 5 ngày Tết, Hoàng đế Quang Trung đã đập tan 29 vạn quân Thanh, giải phóng hoàn toàn kinh thành Thăng Long đúng như lời hẹn.


