Quê hương và tổ quốc
Chuyện người lính xa nhà sang đất bạn Campuchia

🇻🇳 NGHE BÁC TRƯỜNG KỂ CHUYỆN: Bác Nguyễn Văn Trường – Người con Đông Thái, trên chiến trường Campuchia
🌾 Quê hương & Lời gọi Tổ quốc
Bác Nguyễn Văn Trường, người con của xã Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Kiên Giang — vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi hơn 2.000 thanh niên đã từng lên đường tòng quân trong những năm tháng chiến tranh. Nghe tiếng Tổ quốc gọi, chàng thanh niên Nguyễn Văn Trường rời cánh đồng lúa quê nhà, tạm biệt mẹ già, người thân, bước vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam.
⚔️ Sang đất bạn Campuchia — Lòng nhân ái & nghĩa vụ quốc tế
Cuối năm 1978, trước tội ác diệt chủng của chế độ Pol Pot — Ieng Sary, quân ta nhận lệnh tiến vào Campuchia, thực hiện nghĩa vụ quốc tế giúp nhân dân bạn thoát khỏi thảm họa . Nguyễn Văn Trường cùng đồng đội hành tiến trên đường rừng sâu, trời đất hai nước láng giềng nhưng mỗi bước chân đầy nguy hiểm — địch chiếm cứ từng ngọn đồi, từng cánh rừng, từng con đường.
Trong những ngày tháng gian khổ, anh Trường luôn giữ vững tinh thần: "Đi để bảo vệ Tổ quốc, cũng là giúp bạn thoát nạn diệt chủng." Đêm đêm, cùng đồng đội trú trong hốc cây, nước suối uống thay cơm, lá rừng làm gối. Nhiều trận đánh ác liệt, anh bình tĩnh chỉ huy, bảo vệ đồng đội, hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
🔥 Đau thương & Vinh quang
Trên đất bạn Campuchia, biết bao người con Việt Nam đã ngã xuống, nằm lại nơi rừng sâu nước độc . Có những đồng đội của anh Trường ra đi mãi mãi, tuổi hai mươi chưa tròn. Anh vẫn giữ trong tim lời hứa: "Sống cùng nhau, chết cùng nhau, ai cũng không bỏ ai."
Sau chiến dịch, dù vết thương trên thân thể, anh vẫn kiên cường. Khi trở về quê hương Đông Thái, anh im lặng — không kể công, không khoe chiến tích, chỉ đơn giản nói: "Là người lính, đó là lẽ phải."
🕊️ Di sản để lại
Ngày nay, khi nhắc đến Nguyễn Văn Trường và những người con Đông Thái đã đi lính bảo vệ biên giới Tây Nam, người dân vẫn nhớ: họ ra đi khi tuổi còn trẻ, mang theo tình yêu quê hương, đất nước và tấm lòng nhân ái với nhân dân láng giềng . Họ là những người bình thường nhất, nhưng đã làm những điều phi thường.
"Tuổi trẻ họ hiến cho Tổ quốc, xương máu họ đổ cho hòa bình. Tên tuổi họ mãi được ghi nhớ trong lòng nhân dân.


