Rừng đạn trắng
Mùa khô năm ấy, đơn vị của Thành hành quân vào một cánh rừng già sát biên giới. Rừng rộng mênh mông, cây cao che kín bầu trời, ban ngày ánh nắng chỉ lọt xuống từng vệt nhỏ. Đêm đến, sương phủ trắng lối đi, tiếng côn trùng rền rĩ không dứt. Người dẫn đường nói nhỏ:
Qua được khu rừng này là tới nơi tập kết. Ai cũng hiểu quãng đường phía trước sẽ không dễ dàng. Thành mới hai mươi tuổi, quê ở Hà Tĩnh. Anh nhập ngũ chưa đầy một năm nhưng đã quen với những đêm ngủ võng, quen gạo sấy, quen hành quân trong mưa rừng. Điều anh chưa quen là cảm giác mỗi bước chân đều có thể đối mặt với cái chết. Đơn vị đi thành hàng một, lặng lẽ men theo con suối cạn. Lá khô dưới chân cũng phải tránh không được phát tiếng động. Trên vai mỗi người là súng đạn, lương thực và cả niềm tin phải đến đích đúng giờ. Đi đầu tổ là Dũng – trinh sát gan dạ nhất đại đội. Anh có đôi mắt rất sáng, nghe tiếng động rất tinh. Chỉ cần cành cây gãy hay chim rừng bay đột ngột, Dũng đều ra hiệu dừng lại. Đến trưa ngày thứ ba, rừng im lặng lạ thường. Không tiếng chim, không tiếng sóc chuyền cành. Dũng khựng lại, giơ nắm tay lên báo hiệu nguy hiểm. Cả tổ nằm rạp xuống đất. Một giây sau, tiếng nổ đầu tiên vang lên. Đoàng! Đoàng! Đoàng! Từ hai bên sườn đồi, đạn đại liên quét xuống như mưa. Những vệt lửa trắng xé ngang bóng tối của rừng sâu. Lá cây tung tóe, thân gỗ bật vỏ, đất đá bắn mù mịt. – Phục kích! Tản ra! Tiếng chỉ huy vang lên giữa tiếng súng chát chúa. Thành lao người sau một gốc cây lớn. Tim đập dữ dội. Anh chưa từng thấy đạn dày đến thế. Những đường lửa trắng lao vun vút đan chéo giữa rừng, tưởng như cả khu rừng đang cháy bằng thép. Vì vậy, sau này mọi người gọi trận ấy là Rừng Đạn Trắng. Dũng bò thấp men theo mép đất, tìm hướng hỏa điểm địch. Thành nhìn thấy anh ra hiệu cho tổ bọc sườn trái. Không chần chừ, mấy chiến sĩ ôm súng trườn đi trong làn đạn. Tiếng súng ta bắt đầu đáp trả. Lựu đạn nổ chát chúa, khói thuốc súng quện với mùi lá cháy hăng hắc. Một chiến sĩ trẻ tên Vinh bị thương ở chân, nằm giữa khoảng trống. Đạn vẫn quét ngang mặt đất không ngớt. Vinh nghiến răng không kêu một tiếng. Thành nhìn thấy, không kịp nghĩ nhiều. Anh lao khỏi chỗ nấp, chạy cúi người tới kéo bạn vào sau gốc cây. Đạn cày đất ngay sát gót chân, đất đá táp vào mặt rát buốt. – Cậu điên à! – Vinh thở dốc. Thành cười gượng: – Nằm ngoài kia mới điên. Trận đánh kéo dài gần một giờ. Khi tổ bọc sườn của Dũng tiếp cận được ụ súng máy, một loạt lựu đạn ném chính xác làm hỏa điểm im bặt. Những vị trí còn lại nhanh chóng bị đánh bật. Rừng trở lại yên lặng, chỉ còn khói súng bảng lảng và tiếng cành lá rơi lộp bộp. Đơn vị kiểm quân số. Có người bị thương, có người mãi mãi nằm lại dưới tán rừng sâu. Dũng bị mảnh đạn sượt qua vai nhưng vẫn cười: – Còn thở là còn đi tiếp. Không ai cười nổi. Chiều hôm ấy, họ chôn cất đồng đội bên gốc cây cổ thụ. Mỗi người đặt lên mộ một nắm đất và một cành lá xanh. Không có bia đá, không có tiếng kèn truy điệu, chỉ có gió rừng thổi dài qua ngọn cây. Đêm xuống, đơn vị tiếp tục hành quân. Thành ngoái nhìn lại nơi vừa qua. Trong bóng tối, cánh rừng im lìm như chưa từng có trận đánh dữ dội nào. Nhưng anh biết dưới lớp đất kia là máu của đồng đội, là tuổi xuân vừa gửi lại. Nhiều năm sau hòa bình, Thành trở lại vùng biên cũ. Con đường hành quân xưa giờ đã thành lối mòn cho người đi rẫy. Khu rừng từng rực sáng bởi những đường đạn trắng nay xanh ngắt và đầy tiếng chim. Ông đứng rất lâu dưới tán cây già, bàn tay đặt lên thân gỗ sần sùi. Người đời nhớ chiến tranh bằng những trận đánh lớn, những chiến thắng vang dội. Còn ông nhớ chiến tranh bằng một cánh rừng vô danh, nơi từng có những vệt đạn trắng xé ngang trời tối – và những người lính trẻ đã bước qua rừng đạn ấy để giữ lấy ngày mai yên bình.



