RỪNG XÀ NU – CÂU CHUYỆN VỀ SỨC SỐNG VÀ TINH THẦN ĐẤU TRANH
Tác phẩm của Nguyễn Trung Thành kể về cuộc đấu tranh kiên cường của dân làng Xô Man ở Tây Nguyên trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Thông qua hình ảnh nhân vật Tnú và rừng xà nu bạt ngàn, tác phẩm ca ngợi tinh thần bất khuất, lòng yêu nước và ý chí đấu tranh mạnh mẽ của người dân Việt Nam trước kẻ thù. Đồng thời, hình tượng rừng xà nu còn tượng trưng cho sức sống mãnh liệt và sự tiếp nối của các thế hệ trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt ở Tây Nguyên, làng Xô Man phải sống dưới sự đàn áp tàn bạo của kẻ thù. Nhưng cũng chính nơi ấy đã sinh ra những con người kiên cường, sẵn sàng đứng lên bảo vệ quê hương. Tiêu biểu cho tinh thần ấy là Tnú – người con của buôn làng.
Ngay từ nhỏ, Tnú đã tham gia cách mạng. Anh cùng Mai và nhiều thanh niên trong làng làm nhiệm vụ liên lạc, tiếp tế cho cán bộ. Dù còn nhỏ tuổi nhưng Tnú rất gan dạ, nhanh nhẹn và trung thành với cách mạng.
Một lần, khi đang làm nhiệm vụ, Tnú bị giặc bắt. Chúng tra tấn dã man để ép anh khai ra nơi ở của cán bộ. Nhưng dù bị đánh đập, Tnú vẫn kiên quyết không nói một lời. Sự kiên cường ấy khiến kẻ thù tức giận nhưng cũng thể hiện tinh thần bất khuất của người chiến sĩ cách mạng.
Bi kịch đau thương
Sau khi vượt ngục trở về, Tnú tiếp tục tham gia kháng chiến. Anh kết hôn với Mai và có một gia đình nhỏ hạnh phúc. Nhưng niềm hạnh phúc ấy không kéo dài lâu.
Kẻ thù đã bắt Mai và đứa con nhỏ của Tnú để dụ anh ra đầu hàng. Chúng đánh đập dã man hai mẹ con trước mặt dân làng. Tnú không thể chịu đựng được nên lao ra cứu vợ con.
Nhưng vì tay không có vũ khí, anh bị giặc bắt và tra tấn tàn bạo. Chúng đốt mười đầu ngón tay của Tnú bằng nhựa xà nu. Nỗi đau thể xác và nỗi đau mất vợ con khiến Tnú căm thù giặc đến tận cùng.
Sự vùng lên của dân làng Xô Man
Chứng kiến cảnh Tnú bị tra tấn, dân làng Xô Man không thể tiếp tục chịu đựng. Cụ Mết đã dẫn đầu dân làng đứng lên chống lại kẻ thù.
Tiếng hô vang giữa đêm tối:
“Chúng nó cầm súng, mình phải cầm giáo!”
Dân làng dùng giáo mác, rựa và gậy gộc tấn công bọn lính. Cuộc nổi dậy ấy đã tiêu diệt kẻ thù và giải cứu Tnú.
Từ đó, Tnú trở thành chiến sĩ giải phóng quân, tiếp tục con đường chiến đấu để bảo vệ buôn làng và quê hương.
Hình ảnh rừng xà nu
Xuyên suốt câu chuyện là hình ảnh rừng xà nu bạt ngàn của Tây Nguyên. Dù bị bom đạn tàn phá, cây xà nu vẫn mọc lên mạnh mẽ.Những cây ngã xuống, những cây con lại mọc lên tiếp tục vươn mình về phía ánh sáng.Hình ảnh ấy tượng trưng cho sức sống mãnh liệt của con người Tây Nguyên – dù bị áp bức, họ vẫn kiên cường đứng lên đấu tranh cho tự do và độc lập.
Truyện ngắn hiện lên như một bức tranh tái hiện chân thực toàn bộ cuộc chiến đấu đầy gian khó nhưng không thiếu kiên cường của nhân dân Tây Nguyên trong những ngày đánh Mĩ, nhà văn tập trung miêu tả sự trưởng thành một thế hệ tiếp nối, phát huy truyền thống anh hùng của cha ông và qua đó nhà văn cũng phản ánh sự trưởng thành của nhân dân Tây Nguyên trong đấu tranh một mất một còn với kẻ thù mới là đế quốc Mĩ. Tiêu biểu cho thế hệ thanh niên đó là Tnú và Dít. Sự trưởng thành của họ gắn liền với cuộc đấu tranh của nhân dân Strá làng Xô Man. Tnú nhân vật chính của Rừng xà nu đã mồ côi cha mẹ từ nhỏ, người con của núi rừng Tây Nguyên ấy lớn lên trong sự đùm bọc của dân làng, nuôi dạy khôn lớn. Đó là người anh hùng dân tộc lớn lên, trưởng thành và kiên cường bất khuất từ trong lòng của nhân dân, của dân tộc. Tnú đến với cách mạng ngay từ khi còn rất nhất vào thời điểm của những ngày gian khổ, ác liệt nhất khi mà Mĩ Diệm đang ngày đêm khủng bố cách mạng ở khắp mọi nơi. Chính Tnú đã chững kiến cảnh đau thương của dân làng. Bọn giặc “treo cổ anh Xút lên cây vả đầu làng, giết bà Nhan, chặt đầu cột tóc treo đầu súng”, chỉ vì họ là những người dũng cảm, dám nuôi dấu cán bộ cách mạng. Khi Tnú vào rừng nuôi cán bộ, tiếp nhận tri thức, lẽ sống qua sự chỉ bảo của anh cán bộ Quyết. Một lần đi liên lạc, Tnú bị giặc phục kích, bắt được, chúng dẫn về làng, tra tấn đủ mọi cách, lưng Tnú ngang dọc những vết dao chém nhưng Tnú vẫn không khai báo, chỉ điềm tĩnh chỏ và bụng mình để trả lời câu hỏi cùa kẻ thù: "Cộng sản ở đây này”. Câu trả lời ấy đâu chỉ đơn giản là một câu trả lời mà đó là cả một lời thách thức, sự dũng cảm! Và chính lời thách thức ấy, Tnú phải trả giá bằng ba năm tù. Thoát ngục Kon Tum trở về, Tnú là một thanh niên, trưởng thành hơn về nhân cách. Anh hiểu rõ nhiệm vụ của mình khi tiếp nhận lời trăng trối của anh Quyết. Anh trở thành người lãnh đạo cuộc chiến đấu của dân làng Xô Man. Anh thực hiện ngay lời dặn của anh Quyết “chuẩn bị giáo, mác, vụ, rựa, tên, ná…" chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho cuộc chiến đấu sắp tới. Và hạnh phúc đến với anh trong những ngày đó. Mai, cô bạn gái cùng anh đi liên lạc trở thành người bạn đời của anh. Lại một thử thách nữa đến với Tnú: bọn giặc ở đồn Dác Hà xuống làng Xô Man truy bắt anh, vợ con anh sa vào tay chúng. Không thể cầm lòng trước cảnh giặc tra tấn vợ con. Tnú đành phải ra đối đầu với bọn chúng. Và trong cuộc đối đầu này, phẩm chất kiên cường của anh càng sáng hơn bao giờ hết. Giặc bắt Tnú, chúng đốt mười ngón tay anh, “Mười ngón tay anh đã trở thành mười ngọn đuốc", răng cắn chặt môi, không một tiếng kêu vang, Tnú trừng trừng ném căm giận vào kẻ thù. Có thể nói Tnú là hình ảnh của Tây Nguyên đau thương, bất khuất. Sự tàn bạo của kẻ thù đã lên tới tột đỉnh và nhân dân cũng không thể cam chịu sống dưới ách tàn bạo đó. Cho nên, khi tiếng thét căm giận Tnú vang lên, tiếng thét như một lời báo hiệu triệu dân làng cầm vũ khí đứng lên, cả làng Xô Man đứng dậy. “Tiếng giết”, tiếng chân người đạp nhà ào ào. Tiếng bọn lính kêu thất thanh… Sự vùng dậy của dân làng đã cứu thoát Tnú rồi sau đó anh vào giải phóng quân đi giải phóng cho nhân dân, giải phóng đất nước với một nhận định sâu sắc hơn.
Nhân vật Tnú. Nhân vật Díú
Cùng thế hệ của Tnú còn có Dít, cô bí thư chi bộ xã kiêm chính trị viên xã đội làng Xô Man. Ba năm trước, ngày Tnú ra đi. Dít “còn là một cô bé không có áo mặc, đêm lạnh không ngủ…". Vậy mà, khi Tnú trở về, cô bé ấy đã đảm trách những công việc trọng yếu nhất của làng Xô Man. Sự trưởng thành kì lạ của Dít không phải ngẫu nhiên mà là quá trình rèn luyện vượt qua thử thách lúc còn nhỏ. Dít là một đứa bé lanh lợi, rất gan dạ. Lần ấy, Dít bị giặc bắt “Chúng để con bé đứng giữa sân, lên đạn tôm xông rồi từ từ bắn từng viên một, không bắn trúng, đạn chỉ sượt qua tai, sém tóc, cày đất quanh hai bàn chân nhỏ của Dít. Váy nó rách tượt từng mảng. Nó khóc thét lên nhưng rồi đến viên thứ mười, nó chùi nước mắt, từ đó im bặt. Nó đứng lặng lẽ giữa bọn lính, cứ mỗi viên đạn nổ, cái thân hình mảnh dẻ của nó giật lên một cái nhưng đôi mắt nó vẫn nhìn bọn giặc bình thản lạ lùng”. Không chỉ gan góc Dít còn là một cô bé cương nghị. Chứng kiến cái chết đau thương của chị Mai, Dít “lầm lì không nói gì cả, mắt ráo hoảnh trong khi mọi người cả cụ già, đều khóc”. Cứ thế Dít lớn lên cùng với cuộc đấu tranh của làng Xô Man. Trở thành người lãnh đạo cuộc chiến đấu của buôn làng, Dít cũng tỏ rõ là người có bản lĩnh, có sức thuyết phục quần chúng. Gặp lại Tnú, Dít, không khỏi xúc động, nhìn anh với “đôi mắt mở to bình thản trong suốt”. Ấy vậy, chị không quên trách nhiệm của minh khi hỏi “đồng chí có giấy không?”, khi tuyên bố dứt khoát “không có giấy thì không được, ủy ban phải bắt thôi” và sau khi xem giấy của Tnú chị lại nói tiếp “sao anh về có một đêm thôi”. Con người Dít như vậy đó, gan góc, cương nghị, không kém phần tha thiết với quê hương, đành rằng bề ngoài tưởng như chỉ có lạnh lùng bình thản.
Tnú và Dít tiêu biểu cho thế hệ thanh niên làng Xô Man, từ lòng căm thù của họ đến với cuộc chiến đấu của dân tộc và chính trong cuộc chiến đấu đó, họ trưởng thành. Sự trưởng thành của họ có cội nguồn của có một mặt là do họ tự vượt mình qua những thử thách lớn lao, mặt khác là do có sự dìu dắt cách mạng của cha ông. Đặc biệt sự trưởng thành của Tnú và Dít được Nguyên Ngọc miêu tả trong mối quan hệ với truyền thông anh hùng của người Strá. Cụ Mết chính là đại diện cho thế hệ cách mạng đi trước của làng Xô Man.
Cụ Mết
Cụ là pho sử sống, là chỗ dựa tinh thần của dân làng. Tuy già nhưng “cụ vẫn quắc thước như xưa… ngực cũng như một tấm xà nu lớn… tiếng nói vẫn ồ ồ vang trong lồng ngực”, vẫn sáng suốt ngày đêm lãnh đạo cuộc chiến đấu của làng. Có lẽ cuộc đời cụ đã nếm trải qua nhiều đau khổ, đã thu lượm được nhiều kinh nghiệm quý báu, cho nên cụ luôn luôn nhắc nhờ con cháu nhớ tới quá khứ đau thương bất khuất của quê hương. Xây dựng nhân vật cụ Mết như một nhân vật huyền thoại, kết tinh nhiều phẩm chất tốt đẹp của con người Tây Nguyên, phải chăng Nguyên Ngọc muốn khẳng định vai trò của thế hệ đi trước đối với thế hệ trẻ! Cụ Mết vừa là người nối kết thế hệ truyền thống, với lịch sử quê hương, vừa là người dẫn dắt thế hệ thanh niên trong cuộc chiến đấu hiện tại. Chính vì có một thế hệ cha ông như cụ Mết mà thế hệ của Tnú, của Dít… có sự trưởng thành lớn lao.
Viết về cuộc khởi nghĩa của dân làng Xô Man trong cuộc kháng chiến chống Mĩ lại lấy tên là "Rừng xà nu"… Hình tượng cây xà nu là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của Nguyễn Trung Thành. Với bút pháp tượng trưng, tư tưởng chủ đề của truyện "Rừng xà nu" thêm sâu sắc. Chính nhờ hình tượng cây xà nu mà những nhân vật anh hùng thêm bất tử.


