Sân ga ngày tiễn biệt
Sáng hôm ấy, sân ga đông hơn mọi ngày.
Những người lính trẻ đứng thành từng nhóm, ba lô trên vai. Người ôm mẹ, người nắm tay vợ, người chỉ đứng lặng nhìn người thân mà không biết phải nói gì.
Tiếng còi tàu vang lên.
Một chàng trai đứng cạnh cửa toa, liên tục nhìn về phía cuối sân ga.
Cô gái vẫn chưa đến.
Anh đã hẹn cô từ hôm trước.
“Ngày mai anh đi. Nếu em đến, anh sẽ gặp em ở sân ga.”
Nhưng đoàn tàu sắp chuyển bánh.
Anh cúi đầu.
Có lẽ cô không đến.
Có lẽ cô không muốn nhìn cảnh chia tay.
Tiếng còi vang lên lần nữa.
Đúng lúc ấy, một bóng người chạy từ phía cổng ga vào.
Cô gái.
Mái tóc rối vì chạy vội. Đôi mắt đỏ hoe.
Anh bước xuống.
Hai người đứng trước mặt nhau.
Không ai nói gì.
Cuối cùng, cô đưa cho anh một chiếc khăn nhỏ.
“Em định không đến.”
Anh hỏi:
“Tại sao?”
“Vì em sợ mình sẽ khóc.”
Anh cười.
“Bây giờ em đang khóc rồi.”
Cô lau nước mắt.
“Anh nhớ trở về.”
Anh gật đầu.
“Anh sẽ về.”
Cô nhìn anh:
“Bao lâu?”
“Anh không biết.”
“Vậy em chờ.”
Đoàn tàu lại hú còi.
Anh phải lên.
Trước khi bước vào toa, anh quay lại:
“Đừng chờ lâu quá.”
Cô mỉm cười qua nước mắt.
“Anh cứ về đi rồi tính.”
Đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh.
Cô chạy theo vài bước.
Anh đứng bên cửa toa, vẫy tay.
Rồi khoảng cách ngày một xa.
Cho đến khi sân ga chỉ còn là một vệt nhỏ phía sau.
Những năm sau đó, cô vẫn thường đến nhà ga.
Không phải để đón tàu.
Chỉ để ngồi dưới cây bàng gần sân ga.
Cô chờ những chuyến tàu đi qua.
Mỗi khi nghe tiếng còi, cô lại ngẩng lên.
Có đôi lần, cô nhận được thư.
Anh kể rằng anh vẫn khỏe.
Anh hỏi cây bàng trước sân ga còn xanh không.
Cô trả lời:
“Cây bàng vẫn còn. Em cũng vậy.”
Một lá thư khác:
“Bao giờ chiến tranh kết thúc, anh sẽ đưa em về quê anh.”
Cô cất lá thư vào chiếc hộp gỗ.
Cô tin anh sẽ trở về.
Nhưng rồi thư thưa dần.
Một mùa.
Hai mùa.
Rồi chiến tranh kết thúc.
Những đoàn tàu đưa người lính trở về.
Sân ga ngày ấy đông nghịt.
Cô đứng giữa đám đông, nhìn từng người bước xuống.
Người này.
Người kia.
Nhưng không có anh.
Cô đứng đến khi sân ga vắng hẳn.
Một người đồng đội của anh nhận ra cô.
Ông bước đến.
Không cần nói, cô đã hiểu.
Anh đã không trở về.
Người đồng đội đưa cho cô một mảnh giấy nhỏ.
“Anh ấy viết trước khi đi.”
Cô mở ra.
Chỉ có một dòng:
“Nếu tôi không trở lại, hãy nói với cô ấy rằng tôi vẫn nhớ lời hẹn ở sân ga.”
Cô cúi đầu.
Nước mắt rơi xuống tờ giấy.
Ngoài kia, đoàn tàu cuối cùng rời ga.
Tiếng bánh sắt chạy đều trên đường ray.
Cô đứng dưới cây bàng.
Ngày tiễn anh đi, cây còn rất nhỏ.
Bây giờ nó đã trở thành một cây lớn.
Nhiều năm sau nữa, sân ga được sửa lại.
Những người cũ lần lượt ra đi.
Cô cũng đã già.
Nhưng thỉnh thoảng, bà vẫn trở lại nơi ấy.
Bà ngồi dưới cây bàng, nhìn những chuyến tàu đi qua.
Một đứa trẻ hỏi:
“Bà chờ ai vậy?”
Bà mỉm cười.
“Bà từng chờ một người.”
“Người ấy có về không?”
Bà nhìn theo đoàn tàu đang khuất dần.
“Không.”
“Vậy sao bà vẫn chờ?”
Bà im lặng một lúc rồi đáp:
“Vì có những lời hẹn, dù người ta không thể thực hiện, mình vẫn không muốn quên.”
Gió thổi qua tán bàng.
Một chiếc lá đỏ rơi xuống vai bà.
Bà nhẹ nhàng nhặt lên.
Rồi nhìn về phía đường ray.
Có những chuyến tàu đi qua sân ga chỉ trong vài phút.
Có những cuộc chia tay kéo dài cả một đời.
Và có những người đã rời đi từ rất lâu, nhưng trong ký ức của một người, họ vẫn đang đứng ở sân ga năm ấy — vẫn còn rất trẻ, vẫn đang mỉm cười và vẫn hứa một ngày sẽ trở về.


