Sáng ra vẫn quét sân
Sáng ra vẫn quét sân
Sau mỗi đêm bom rơi, điều khiến tôi ngạc nhiên nhất là sáng ra khu phố vẫn có người quét sân. Nhà cửa có thể rung chuyển, cửa kính có thể vỡ, nhưng nhịp sống Hà Nội không dừng lại.
Sáng 20/12/1972, sau một đêm căng thẳng, bác hàng xóm cầm chổi quét lá như mọi ngày. Bác bảo: “Còn sống là còn làm việc.” Câu nói ấy giản dị mà khiến tôi nhớ mãi.
Trẻ con vẫn đi sơ tán học bài, người lớn vẫn xếp hàng mua lương thực, cán bộ vẫn tới cơ quan. Thành phố mang vết thương nhưng không mất trật tự. Ai cũng sống với một niềm tin rằng rồi sẽ qua.
Trong những ngày “Điện Biên Phủ trên không”, sức mạnh không chỉ ở trận địa phòng không ngoài kia, mà còn ở tiếng chổi quét sân, tiếng cửa mở buổi sáng và sự bình thản của người dân giữa hiểm nguy.



