Bài viết

SÁU THÁNG ĐI BỘ VÀO CHIẾN TRƯỜNG B

SÁU THÁNG ĐI BỘ VÀO CHIẾN TRƯỜNG B

Tây Ninh05/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những tháng ngày huấn luyện ở miền Bắc, ông Nguyễn Văn Tư, người đồng đội vẫn gọi bằng bí danh Giáo, nhận nhiệm vụ hành quân vào chiến trường B. Với người lính trẻ khi ấy, đó là một chặng đường dài chưa từng trải qua: sáu tháng ròng rã đi bộ từ miền Bắc vào đến chiến trường Tây Ninh.

Chú Tư kể, đoàn quân xuất phát từ khu vực Chí Linh, Hải Dương, rồi lần lượt đi qua nhiều địa bàn như Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, tiến vào dãy Trường Sơn, vượt qua những cung đường hiểm trở để vào miền Nam. Mỗi chiến sĩ phải mang trên vai hơn 30kg, gồm súng đạn, quần áo và lương thực. Cứ thế, người trước nối người sau, từng bước vượt qua núi rừng, sông suối.

Ở miền Bắc và Khu Bốn, do chiến tranh phá hoại ác liệt, đơn vị thường phải hành quân vào ban đêm để tránh máy bay địch. Không được dùng đèn pin, các chiến sĩ chỉ biết bám sát bóng người đi trước mà bước. Có những lần qua phà, ai cũng phải di chuyển thật khẩn trương, lặng lẽ như “người đi ăn trộm”. Phà gỗ được đẩy bằng cano nhỏ, chạy chậm trên mặt nước. Điều người lính lo nhất là lúc phà đang ở giữa dòng, nếu máy bay địch bất ngờ bắn pháo sáng hoặc thả bom thì không có chỗ ẩn nấp, cũng không có đường chạy.

Khi vào đến Trường Sơn, hành trình lại mở ra những gian nan khác. Có đoạn núi dốc đứng, người đi dưới gần như có thể nắm được chân người đi trên. Bộ đội phải dùng dây rừng buộc vào cây làm chỗ bám, lần từng bước để leo lên. Có khi mất từ sáng đến tối mịt mới vượt qua được một đoạn dốc. Những lúc phải hành quân trong đêm tối, giao liên tìm những khúc cây mục có ánh sáng mờ để làm dấu. Cứ cách một đoạn trong đội hình lại có người mang theo một khúc cây mục, để người phía sau nhìn vào đó mà bám theo, giữ đội hình không bị thất lạc.

Trong ký ức của chú Tư, Đường 9 Quảng Trị là một trong những đoạn nguy hiểm nhất. Trước khi vượt đường, đơn vị phải dừng lại cách đó khoảng một cây số để lấy sức. Khi có lệnh, mọi người không băng ngang mà chạy xéo qua đường theo hướng dẫn của giao liên, vừa mang nặng trên vai, vừa phải vượt thật nhanh để tránh phục kích và bom đạn.

Giữa chặng đường gian khổ ấy, cũng có những khoảng nghỉ hiếm hoi ở các trạm quân lương. Sau những ngày hành quân dài, bộ đội được tắm rửa, nhận lương thực và bồi dưỡng sức khỏe. Chú Tư nhớ có lần được cấp sữa bột, đường trắng và bột trứng gà. Anh em trộn lại, ép thành bánh, đem phơi sương qua đêm cho cứng rồi để ăn dần. Tối đến, được ngồi uống trà, ăn miếng bánh tự làm với đồng đội, chú gọi đó là những phút giây “sướng” hiếm hoi giữa đường hành quân.

Sáu tháng đi bộ vào chiến trường B không chỉ là một chặng đường địa lý. Đó là thử thách lớn về ý chí, sức chịu đựng và niềm tin của người lính. Từ Chí Linh đến Bố Bà Tây, từ những đêm vượt phà đến những dốc núi Trường Sơn, mỗi bước chân của chú Nguyễn Văn Tư và đồng đội đều mang theo quyết tâm vào miền Nam chiến đấu, góp phần giành lại độc lập, thống nhất cho đất nước.

Câu chuyện ấy nhắc thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hơn những con đường bình yên mình đang đi. Bởi có những con đường của cha anh ngày trước đã được mở bằng mồ hôi, ý chí và cả sự hy sinh thầm lặng trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
SÁU THÁNG ĐI BỘ VÀO CHIẾN TRƯỜNG B | Câu chuyện thời hoa lửa