Sau trận đánh chỉ còn lại sự lặng im
Khi mọi thứ lắng xuống, điều còn lại không phải tiếng hò reo. Mà là sự lặng im. Khói còn lẩn trong những tán cây. Đất đá vương trên mặt đường. Những người lính ngồi xuống, thở chậm lại sau những giờ phút căng thẳng. Không ai nói ngay.

Khi mọi thứ lắng xuống, điều còn lại không phải tiếng hò reo.
Mà là sự lặng im.
Khói còn lẩn trong những tán cây.
Đất đá vương trên mặt đường.
Những người lính ngồi xuống, thở chậm lại sau những giờ phút căng thẳng.
Không ai nói ngay.
Nguyễn Văn Được nhìn quanh.
Những gương mặt quen thuộc vẫn ở đó.
Có người mệt lả.
Có người đang lau bùn trên tay.
Có người lặng lẽ nhìn về phía xa.
Người chỉ huy đi dọc đội hình, kiểm tra từng người.
Mỗi tiếng trả lời “có mặt” vang lên đều khiến mọi người nhẹ lòng hơn.
Khi việc kiểm tra kết thúc, cả khu rừng lại chìm vào im ắng.
Không còn tiếng bước chân vội.
Không còn tiếng gọi lớn.
Chỉ còn tiếng gió rất nhẹ và tiếng lá cây xào xạc.
Lâm ngồi cạnh Được, rất lâu mới lên tiếng:
— Yên rồi nhỉ?
Được gật đầu.
— Ừ. Yên rồi.
Nhưng sự yên lặng ấy không giống những đêm bình thường.
Nó khiến ai cũng nghĩ nhiều hơn.
Nghĩ về những người vừa ở bên mình cách đây ít giờ.
Nghĩ về quãng đường đã đi qua.
Nghĩ về ngày mai.
Một người đồng đội lấy bi đông chuyền cho người bên cạnh.
Không ai nói lời cảm ơn.
Trong những năm tháng ấy, nhiều cử chỉ không cần thành lời.
Được nhìn lên bầu trời đang tối dần.
Anh nhớ quê nhà.
Nhớ bữa cơm tối của mẹ.
Nhớ tiếng người gọi nhau ngoài ngõ.
Những điều rất xa mà cũng rất gần.
Một lúc sau, người chỉ huy nói nhỏ:
— Anh em nghỉ đi. Mai còn đi tiếp.
Mọi người lần lượt nằm xuống.
Không ai kể chuyện.
Không ai hát.
Có lẽ ai cũng giữ cho mình những suy nghĩ riêng.
Được nằm trên võng, nghe tiếng gió qua tán lá.
Anh nhận ra rằng sau những giờ phút ồn ào nhất, con người thường nhớ nhất những khoảnh khắc im lặng.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Điều tôi nhớ không phải lúc tiếng súng vang lên, mà là lúc nó ngừng lại. Khi ấy người ta mới thật sự cảm nhận được sự mệt mỏi, sự nhẹ nhõm và cả nỗi nhớ nhà.”
Bác nói rằng sự lặng im sau trận đánh không phải là khoảng trống vô nghĩa.
Trong đó có tiếng thở của đồng đội.
Có niềm biết ơn vì vẫn còn được ngồi cạnh nhau.
Có những điều không cần nói ra nhưng mọi người đều hiểu.
Và cũng trong sự lặng im ấy, người lính tự nhắc mình phải tiếp tục bước tiếp.
Sau trận đánh chỉ còn lại sự lặng im. Nhưng chính trong sự lặng im ấy, người lính hiểu rõ hơn giá trị của đồng đội, của sự bình yên và của một ngày được trở về quê hương.



