SỎI ĐÁ DƯỚI LƯỠI CUỐC
SỎI ĐÁ DƯỚI LƯỠI CUỐC
SỎI ĐÁ DƯỚI LƯỠI CUỐC
Tôi là Nguyễn Hùng Thúy. Trong đời lính, có những công việc tưởng như quen thuộc đến mức đơn giản, nhưng khi bắt tay vào mới thấy hết gian nan. Với tôi, một kỷ niệm không thể quên là lần đào hầm gặp toàn sỏi đá, giữa lúc đơn vị đang gấp rút chuẩn bị trận địa.
Hôm ấy, đơn vị tôi được lệnh đào hầm trú ẩn và công sự chiến đấu trên một sườn đồi thấp. Nhìn bề ngoài, đất đai khô ráo, bằng phẳng, ai cũng nghĩ đào sẽ nhanh. Nhưng chỉ khi cuốc xuống vài nhát đầu tiên, chúng tôi mới hiểu: dưới lớp đất mỏng là cả một tầng sỏi đá ken dày.
Nhát cuốc đầu chạm phải đá, bật lên chan chát. Tay tôi tê dại. Tôi cúi xuống bới thử bằng tay, chỉ thấy toàn đá to nhỏ lẫn lộn, cứng như bê tông. Nhìn sang hố đào của anh em bên cạnh, tình hình cũng chẳng khá hơn. Có người lắc đầu thở dài, có người chỉ cười gượng. Nhưng lệnh đã giao, dù khó mấy cũng phải làm.
Chúng tôi chia nhau từng việc. Người dùng cuốc bổ, người dùng xà beng nạy đá, người gánh đất đá đổ ra xa. Trời nắng gắt, mồ hôi chảy ròng ròng, thấm ướt cả lưng áo. Mỗi khi lưỡi cuốc chạm vào đá, tiếng vang lên khô khốc, nghe mà nản. Đào cả buổi, hầm mới xuống được chưa đầy một gang tay.
Có lúc tôi dừng lại, chống cuốc thở dốc, hai bàn tay phồng rộp, rát buốt. Trong đầu thoáng nghĩ: “Không biết bao giờ mới xong.” Nhưng nhìn xung quanh, thấy đồng đội vẫn cặm cụi, không ai bỏ cuốc xuống, tôi lại cúi đầu đào tiếp. Trong quân ngũ, có những lúc ý chí quan trọng hơn sức lực.
Buổi trưa, tranh thủ nghỉ ngắn, anh em ngồi bệt xuống đất, ăn vội nắm cơm nguội. Đất đá bám đầy tay chân, nhưng không ai than vãn. Có người đùa:
“Đào thế này chắc hầm xây từ đá luôn.”
Câu nói khiến cả nhóm bật cười, tiếng cười ngắn ngủi nhưng đủ để xua bớt mệt mỏi.
Buổi chiều, chúng tôi đổi cách làm. Gặp tảng đá lớn thì tránh, đá nhỏ thì bẩy lên, chỗ nào khó quá thì đào vòng. Cứ chậm mà chắc. Từng chút một, hầm bắt đầu hiện rõ hình dáng. Mỗi khi nạy được một hòn đá to, anh em lại reo lên khe khẽ, như vừa vượt qua một thử thách nhỏ.
Đến tối, khi trời bắt đầu dịu nắng, hầm đào xong phần chính. Nhìn hố hầm sâu và gọn gàng hơn lúc ban đầu, ai cũng thấy nhẹ người. Tôi đứng trong hầm, nhìn lên miệng hố, bỗng thấy một cảm giác rất lạ: tự hào. Không phải vì hầm đẹp hay sâu, mà vì chúng tôi đã không bỏ cuộc trước sỏi đá.
Đêm đó, nằm nghỉ, tay chân đau nhức, nhưng tôi ngủ rất sâu. Trong giấc ngủ, tôi vẫn nhớ tiếng cuốc chạm đá, nhớ cảm giác rung lên nơi cổ tay. Những âm thanh ấy, những cảm giác ấy, theo tôi suốt những năm tháng sau này.
Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, nghĩ lại lần đào hầm gặp sỏi đá năm ấy, tôi hiểu rằng đó không chỉ là chuyện đào đất. Sỏi đá dưới lòng đất cũng giống như những khó khăn trong đời người. Nếu nản lòng, ta sẽ dừng lại. Nếu kiên trì, biết xoay xở và dựa vào nhau, cuối cùng vẫn sẽ vượt qua.
Với tôi, kỷ niệm đào hầm giữa sỏi đá là một bài học sâu sắc của đời lính. Nó dạy tôi biết chịu đựng, biết bền bỉ, và tin rằng: dù đất có cứng đến đâu, ý chí con người vẫn có thể mở đường.



