Sợi dây đồng đội
Trong rừng sâu Tây Nguyên, tiểu đội của Tuấn bị bủa vây bởi một trận càn quét lớn. Khi mở đường máu rút lui, Hải – người bạn thân nhất của Tuấn – bị trúng mảnh pháo găm vào chân, không thể đi tiếp.
Giữa làn đạn xối xả, Tuấn không hề do dự, lao tới cõng Hải trên lưng. Đường rừng dốc đứng, sũng nước mưa, Tuấn kiệt sức dần. Để không làm vướng chân đồng đội, Hải thều thào: "Bỏ tao lại đi Tuấn, chạy mau!". Tuấn quát lớn: "Im miệng! Đã đi là cùng đi, về là cùng về!". Tuấn cởi chiếc võng dù ngụy trang mang theo người, xé đôi ra rồi thắt những nút thật chặt, buộc chặt thân hình Hải vào lưng mình để đôi tay rảnh rang bám vách đá, một tay cầm súng bắn trả phía sau.
Họ băng qua ba ngọn đồi rực lửa bom napalm, vượt qua ranh giới mong manh của sự sống và cái chết để về đến cứ điểm an toàn. Khi đặt Hải xuống thảm cỏ trạm xá, đôi vai Tuấn đã rướm máu, hằn sâu vết dây dù chằng chéo.
Chiếc võng dù thắt nút ngày ấy trở thành kỷ vật vô giá của hai người lính. Nó không chỉ là phương tiện cứu người, mà còn là biểu tượng của tình đồng đội keo sơn, sợi dây vô hình thắt chặt lời thề "không bỏ lại nhau" giữa thời hoa lửa.



