Cựu Thanh niên xung phong

SỐNG ĐỂ KỂ LẠI

Hải Phòng18/04/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông cụ già ngồi bên khung cửa sổ, đôi mắt mờ đục vì thời gian nhưng thi thoảng lại lóe lên những tia sáng lạ lùng khi nhìn vào khoảng không vô định. Trên bàn tay ông, những vết sẹo chằng chịt như rễ cây đại ngàn, dấu tích của những năm tháng lăn lộn trên chiến trường Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972. Tên ông là Nghĩa, nhưng ở cái xóm nhỏ này, người ta gọi ông bằng cái tên đầy kính trọng: "Người từ cõi chết trở về".

Câu chuyện bắt đầu vào một đêm tháng Bảy, khi Thành cổ Quảng Trị rung chuyển dưới hàng nghìn tấn bom đạn. Tiểu đội của Nghĩa nhận nhiệm vụ chốt giữ một góc tường đổ nát phía Đông. Sau một trận pháo kích dữ dội, cả tiểu đội hy sinh gần hết. Nghĩa bị một khối bê tông sập xuống đè nghiến lấy đôi chân, máu tuôn ra ướt đẫm mảnh áo trấn thủ. Anh lịm đi giữa đống đổ nát, xung quanh chỉ còn mùi thuốc súng khét lẹt và tiếng gầm rú của máy bay địch.Trong cơn mê sảng, Nghĩa thấy mình đang đi giữa một cánh đồng lúa chín vàng ở quê nhà Thái Bình. Tiếng mẹ gọi tên anh vang vọng đâu đó. Nhưng rồi, một tiếng rên rỉ yếu ớt của đồng đội bên cạnh kéo anh về thực tại."Nghĩa... cậu phải... sống..." – Đó là tiếng của Lam, người bạn thân nhất của anh. Lam đang hấp hối, bàn tay run rẩy nắm lấy tay Nghĩa, trao cho anh một cuốn sổ tay nát bươm. "Phải sống... để kể lại... cho người ta biết... chúng mình đã ở đây...".Lời trăn trối của Lam như một luồng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức bản năng sinh tồn mãnh liệt trong Nghĩa. Với đôi chân gãy nát, anh bò. Anh bò bằng hai khuỷu tay rướm máu trên những mảnh gạch vụn sắc lẹm. Anh uống nước mưa đọng trong những vỏ đạn, ăn những mẩu lương khô dính đầy đất cát. Suốt ba ngày đêm, Nghĩa lết đi trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Khi quân ta phản công và tìm thấy anh, người ta đã định đưa anh thẳng vào nhà xác vì hơi thở quá yếu ớt. Nhưng khi một y tá chạm vào ngực anh, thấy nhịp đập dù mỏng manh nhưng bền bỉ, họ đã thét lên: "Anh ấy còn sống!".Sau chiến tranh, Nghĩa trở về với một đôi chân không còn lành lặn và những cơn đau hành hạ mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng điều ám ảnh ông nhất không phải là vết thương da thịt, mà là lời hứa với Lam: Sống để kể lại.Suốt mấy mươi năm, ông Nghĩa lặng lẽ gom góp những ký ức. Ông đi khắp nơi tìm lại gia đình của những đồng đội đã ngã xuống. Ông viết. Ông viết bằng đôi bàn tay run rẩy nhưng ý chí sắt đá. Ông kể về cái đêm hầm sập, về bát cơm chia đôi sực mùi khói bom, về những nụ cười trẻ măng của những chàng trai mười tám đôi mươi chưa một lần chạm tay con gái đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng đất Thành cổ."Ông ơi, sao ông cứ kể mãi những chuyện buồn thế?" – Đứa cháu nội tò mò hỏi khi thấy ông rơm rớm nước mắt bên trang bản thảo.Ông Nghĩa xoa đầu cháu, mỉm cười hiền hậu: "Ông không kể chuyện buồn, ông đang kể về tình yêu, cháu ạ. Tình yêu với mảnh đất này lớn đến mức người ta sẵn sàng hiến dâng cả mạng sống. Ông sống được đến ngày hôm nay, không phải vì ông giỏi hơn họ, mà vì ông được lựa chọn để làm chiếc gạch nối giữa quá khứ và các cháu."Tác phẩm của ông cuối cùng cũng hoàn thành, mang tên đúng như lời trăn trối năm xưa: "Sống để kể lại". Ngày cuốn sách ra mắt, những người cựu binh già tóc bạc phơ tìm đến ôm chầm lấy ông mà khóc. Họ thấy mình trong đó, thấy những người anh em đã khuất trong đó. Những trang viết của ông không chỉ là chữ nghĩa, mà là máu, là nước mắt, là hơi thở của một thời hoa lửa được hồi sinh.Đối với ông Nghĩa, mỗi ngày được sống là một món quà, nhưng cũng là một trách nhiệm. Ông sống để thay phần cho Lam, cho những đồng đội đã tan vào cát bụi Quảng Trị. Ông kể lại không phải để khơi gợi hận thù, mà để thế hệ sau hiểu được giá trị của hai chữ "Hòa bình" – thứ quý giá được đổi bằng cái giá không gì đo đếm được.Buổi chiều, nắng vàng rớt trên đôi vai gầy của ông Nghĩa. Ông lại ngồi bên cửa sổ, nhìn lũ trẻ chơi đùa dưới sân. Trong lòng ông, tiếng súng đã tắt từ lâu, nhưng tiếng lòng của những người lính năm ấy vẫn vang vọng mãi qua những câu chuyện ông kể. Ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn với lời hứa năm xưa, biến cái chết hóa thành bất tử thông qua những trang văn thẫm đẫm tình người.Chừng nào còn người kể và người nghe, chừng đó "thời hoa lửa" sẽ không bao giờ lụi tắt. Và ông Nghĩa, người lính già ấy, vẫn đang miệt mài sống, miệt mài kể, như một ngọn hải đăng soi sáng những góc tối của lịch sử bằng ánh sáng của lòng quả cảm và tình yêu thương vô bờ bến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn