Bài viết

SỐNG LÀM QUẢ BUÔN, CHẾT THÀNH BẤT TỬ

SỐNG LÀM QUẢ BUÔN, CHẾT THÀNH BẤT TỬ

An Giang15/05/2026Đoàn xã Thạnh Đông (Đoàn xã Thạnh Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1947, chiến trường miền Trung - Tây Nguyên sục sôi khói lửa. Tại huyện Phù Cát, có một chàng trai trẻ gác lại tình riêng, rời xa mẹ già để gia nhập Đại đội quyết tử thuộc Tiểu đoàn 50, Trung đoàn 94. Chàng trai ấy chính là Ngô Mây.

​Ngày ấy, vũ khí của ta còn thô sơ, đối mặt với xe bọc thép và xe tăng của thực dân Pháp là một thử thách nghiệt ngã. Đội quyết tử được thành lập với lời thề: "Chừng nào còn một người, chừng đó còn đánh". Ngô Mây là một trong những người đầu tiên xung phong nhận nhiệm vụ đánh bom ba càng – loại vũ khí đòi hỏi người chiến sĩ phải áp sát mục tiêu ở khoảng cách "không còn đường lùi".

​Trận đánh tại Rộc Dứa (Gia Lai) ngày đó diễn ra vô cùng ác liệt. Khi đoàn xe bọc thép của quân Pháp hung hăng tiến tới, càn quét qua các vị trí của ta, Ngô Mây đã bình thản chờ đợi. Trong tay anh là cây bom ba càng, trong tim anh là hình ảnh quê hương bị giày xéo.

​Giây phút định mệnh đến, Ngô Mây bất ngờ vọt lên khỏi công sự. Anh không chạy để trốn chạy, anh chạy để đối đầu. Hình ảnh người chiến sĩ nhỏ nhắn ôm khối bom lao thẳng vào chiếc xe bọc thép dẫn đầu của địch đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời đại ngàn. Chiếc xe tan xác, quân địch khiếp đảm lùi bước, và Ngô Mây... anh đã hóa thân vào mây trời Tây Nguyên.

​Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tiếng nổ ở Rộc Dứa đã khơi dậy ngọn lửa quyết chiến cho hàng triệu đồng chí, đồng bào sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn