Anh hùng Lực lượng vũ trang

Sống sót và nhìn thấy đất nước trọn vẹn niềm vui độc lập đã

Quảng Ninh03/07/2026Hoàng Thanh Truyền (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong gian nhà nhỏ treo đầy những tấm huân, huy chương đã nhuốm màu thời gian, bác Nguyễn Văn Hùng - người chiến sĩ năm xưa từng vào sinh ra tử tại "đại lộ kinh hoàng" Quảng Trị – bồi hồi nhớ lại những năm tháng thanh xuân rực lửa. Năm 1971, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên mười chín tuổi gác lại bút nghiên, xung phong lên đường nhập ngũ, mang theo hoài bão và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ.

Ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời binh nghiệp của bác là 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Bác kể, mùa hè năm ấy, mỗi mét đất ở Thành cổ đều bị cày xới bởi hàng tấn bom đạn của kẻ thù. Bầu trời Quảng Trị lúc nào cũng khét lẹt mùi thuốc súng và khói bom.

Lúc đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh lắm cháu ạ. Ban ngày thì tránh bom, ban đêm lại ôm súng giữ chốt. Cơm nắm chấm muối cao xạ, nước sông Thạch Hãn nuôi chí khí anh em. Khổ cực, hiểm nguy là thế, nhưng không một ai lùi bước. Cứ người này ngã xuống, người sau lại tiến lên, tay súng chưa bao giờ rời vị trí," bác Hùng xúc động chia sẻ, đôi mắt nhòe đi khi nhớ về những người đồng đội đã nằm lại bên dòng Thạch Hãn.

Trong một trận chiến ác liệt vào tháng 8 năm 1972, một mảnh đạn pháo đã găm sâu vào vai và chân của bác. Dù máu tuôn đẫm áo, bác vẫn kiên quyết không rời trận địa, tiếp tục băng bó cho đồng đội và nổ súng đánh trả các đợt phản công của địch cho đến khi ngất lịm đi vì mất máu. Sau trận chiến ấy, bác trở về với vết thương thương tật 61%, nhưng đối với bác, việc được sống sót và nhìn thấy đất nước trọn vẹn niềm vui độc lập đã là một phép màu lớn lao.

Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên cơ thể bác Hùng vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, tinh thần của người chiến sĩ cách mạng năm xưa vẫn chưa bao giờ tắt. Bác vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.

Câu chuyện của bác Hùng không chỉ là một mảnh ký ức về thời hoa lửa gian khổ nhưng hào hùng, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng em ngày hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập – thứ hạnh phúc được đổi bằng xương máu của cha anh đi trước. Đứng trước trang sử sống ấy, tuổi trẻ chúng em tự hứa sẽ ra sức học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn