Cựu chiến binh

SỐT RÉT RỪNG

SỐT RÉT RỪNG

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trịnh Ngọc Lý, người lính của C34, D9, F442. Trong những năm tháng quân ngũ, tôi đã trải qua không ít gian khổ, nhưng nỗi ám ảnh lớn nhất với tôi không phải là những cuộc hành quân dài hay những đêm mưa rừng lạnh buốt, mà là những cơn sốt rét rừng đến bất ngờ, âm thầm mà dai dẳng.

Ngày ấy, đơn vị tôi đóng quân sâu trong rừng. Môi trường ẩm thấp, muỗi nhiều, dù đã mắc màn, uống thuốc phòng theo quy định, nhưng sốt rét vẫn là điều khó tránh. Ban ngày còn khỏe mạnh, làm việc bình thường, nhưng đến tối, khi cơ thể bắt đầu mệt, tôi thấy người gai gai lạnh, đầu đau nhức. Tôi nghĩ chắc do mệt quá, chỉ cần ngủ một giấc là qua.

Nhưng nửa đêm, cơn sốt ập đến. Người tôi lúc lạnh run, lúc nóng bừng, mồ hôi vã ra như tắm. Răng va vào nhau lập cập, toàn thân mỏi nhừ. Tôi cố nằm im, không muốn làm phiền anh em, nhưng rồi không chịu nổi. Đồng đội phát hiện, vội đắp thêm áo, lấy nước lau người cho tôi. Trong ánh đèn pin yếu ớt, tôi thấy những gương mặt lo lắng cúi sát bên mình.

Những ngày sau đó, tôi chính thức được xác định mắc sốt rét rừng. Thuốc men có hạn, việc điều trị chủ yếu dựa vào thuốc cấp phát và sự chăm sóc của anh em trong đơn vị. Có lúc, cơn sốt vừa dứt thì người mệt lả, tưởng như không còn chút sức lực nào. Nằm trong lán giữa rừng, tôi nghe tiếng gió thổi qua tán cây, lòng chợt thấy yếu đuối hơn bao giờ hết.

Điều khiến tôi không quên chính là tình đồng đội trong những ngày ấy. Người thì nấu cho tôi bát cháo loãng, người thì nhường phần thuốc bổ, người khác tranh thủ lúc rảnh ngồi bên quạt tay xua muỗi. Có hôm, cơn sốt lên cao, tôi mê man, chỉ nhớ loáng thoáng tiếng ai đó gọi tên mình, bảo cố gắng lên. Chính những âm thanh quen thuộc ấy đã giữ tôi lại, giúp tôi không buông xuôi.

Nằm bệnh, tôi có nhiều thời gian nghĩ đến gia đình. Nghĩ đến cha mẹ ở quê không biết con đang ốm giữa rừng sâu, nghĩ đến bữa cơm nhà đơn giản mà ấm áp. Tôi thương gia đình một, lại càng thương đồng đội mười. Họ vừa phải hoàn thành nhiệm vụ, vừa thay nhau chăm sóc tôi, không một lời than phiền.

Sau nhiều ngày, cơn sốt dần thưa hơn, sức khỏe tôi hồi phục từng chút. Ngày đầu tiên có thể ngồi dậy, rồi tập đi quanh lán, tôi thấy mình như vừa đi qua một thử thách lớn. Cơ thể gầy đi, nhưng tinh thần thì vững vàng hơn. Tôi hiểu rằng, trong quân ngũ, kẻ thù không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn là những gian khổ âm thầm như bệnh tật.

Khi trở lại sinh hoạt cùng đơn vị, tôi càng trân trọng từng ngày khỏe mạnh. Mỗi bước hành quân, mỗi bữa cơm, mỗi buổi sinh hoạt đều trở nên quý giá. Sốt rét rừng đã lấy đi của tôi sức lực, nhưng đổi lại, nó cho tôi một bài học sâu sắc về tình người, về sự gắn bó của những người lính C34, D9, F442.

Giờ đây, khi nhớ lại, tôi không còn sợ những cơn sốt năm xưa nữa. Bởi chính trong những ngày yếu đuối nhất ấy, tôi đã cảm nhận rõ ràng nhất thế nào là đồng đội, là ý chí vượt qua gian khổ của người lính. Và ký ức ấy, dù gắn với đau đớn, vẫn là một phần không thể quên của đời quân ngũ trong tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
SỐT RÉT RỪNG | Câu chuyện thời hoa lửa