Sư đoàn 339 – Những năm tháng kiên cường nơi biên giới Tây Nam
Sư đoàn 339 – Những năm tháng kiên cường nơi biên giới Tây Nam
Có những đơn vị quân đội được sinh ra trong thời bình.
Nhưng cũng có những đơn vị được thành lập giữa những ngày đất nước đứng trước thử thách mới.
Sư đoàn 339 là một đơn vị như thế.
Ngày 13 tháng 3 năm 1978, Sư đoàn 339 được thành lập tại Đồng Tâm, Tiền Giang, thuộc Quân khu 9.
Từ những ngày đầu, đơn vị đã mang trên mình một nhiệm vụ đặc biệt:
bảo vệ từng tấc đất biên cương phía Tây Nam của Tổ quốc.
Ra đời giữa khói lửa
Khi Sư đoàn 339 được thành lập, tình hình biên giới Tây Nam ngày càng căng thẳng.
Nhân dân ở nhiều vùng biên giới phải sống trong bất an.
Những cuộc tấn công xảy ra ngày càng nghiêm trọng.
Trước tình hình ấy, một lực lượng chủ lực mạnh là yêu cầu cấp thiết.
Những người lính từ các tỉnh miền Tây Nam Bộ nhanh chóng tập hợp về đơn vị.
Có người từng chiến đấu trong kháng chiến chống Mỹ.
Có người vừa rời quê hương.
Có người còn rất trẻ.
Nhưng tất cả đều có chung một mục tiêu:
bảo vệ Tổ quốc.
Những người lính miền Tây
Trong đội hình Sư đoàn 339 có những đơn vị mang truyền thống chiến đấu của nhiều địa phương Nam Bộ.
Họ đến từ Tiền Giang.
Bến Tre.
Trà Vinh.
Vĩnh Long.
Sóc Trăng.
Cà Mau.
Mỗi người mang theo một câu chuyện riêng.
Nhưng khi đứng chung trong đội hình, họ trở thành những người lính của một sư đoàn.
Cùng hành quân.
Cùng chiến đấu.
Cùng chia sẻ gian khổ.
Vừa xây dựng, vừa chiến đấu
Sư đoàn 339 được thành lập trong điều kiện đặc biệt.
Đơn vị phải nhanh chóng ổn định tổ chức, huấn luyện bộ đội nhưng đồng thời phải sẵn sàng bước vào chiến đấu.
Không có nhiều thời gian để chuẩn bị.
Những người lính vừa học cách phối hợp trong đội hình mới, vừa phải đối mặt với những trận chiến thực sự.
Chính hoàn cảnh ấy đã tôi luyện Sư đoàn 339.
Qua mỗi trận đánh, cán bộ và chiến sĩ tích lũy thêm kinh nghiệm.
Đơn vị ngày càng trưởng thành.
Giữ vững biên giới
Trên tuyến biên giới Tây Nam, nhiệm vụ của người lính không hề đơn giản.
Họ phải cơ động qua những địa hình khó khăn.
Phải cảnh giác trước những cuộc tấn công bất ngờ.
Phải bảo vệ các khu dân cư và tuyến đường quan trọng.
Phải phối hợp với lực lượng địa phương.
Có những ngày hành quân liên tục.
Có những đêm phải ngủ ngay bên trận địa.
Có những trận đánh diễn ra trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Nhưng những người lính vẫn bám trụ.
Khi tiếng súng vang lên
Một trận chiến bắt đầu.
Bộ binh tiến lên.
Pháo binh chi viện.
Các đơn vị phối hợp với nhau.
Mệnh lệnh được truyền đi nhanh chóng.
Trong những khoảnh khắc ấy, người lính không có thời gian nghĩ đến bản thân.
Điều họ quan tâm là hoàn thành nhiệm vụ.
Giữ vững trận địa.
Bảo vệ đồng đội.
Và bảo vệ nhân dân.
Bước sang chiến trường Campuchia
Cuối năm 1978 và đầu năm 1979, cuộc chiến đấu ở biên giới Tây Nam bước sang một giai đoạn mới.
Sư đoàn 339 cùng các lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam tiến sang Campuchia, thực hiện nghĩa vụ quốc tế, phối hợp với lực lượng cách mạng Campuchia đánh đổ chế độ diệt chủng và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi những năm tháng kinh hoàng.
Đối với người lính 339, đó là một chặng đường mới.
Họ phải rời quê hương.
Hành quân sang một đất nước khác.
Phía trước vẫn là chiến tranh.
Trên đất bạn
Campuchia lúc ấy là một vùng đất đầy đau thương.
Nhiều làng mạc hoang tàn.
Nhiều gia đình ly tán.
Nhân dân phải chịu đựng những năm tháng khủng khiếp.
Những người lính Việt Nam bước vào đất bạn không chỉ để chiến đấu.
Họ còn chứng kiến những số phận của người dân.
Những đứa trẻ mất cha mẹ.
Những ngôi làng không còn người sinh sống.
Những cánh đồng bị bỏ hoang.
Và từ đó, họ càng hiểu rõ ý nghĩa của nhiệm vụ mình đang thực hiện.
Những trận chiến khốc liệt
Trên đất Campuchia, Sư đoàn 339 tiếp tục trải qua nhiều trận đánh.
Địa hình xa lạ.
Khí hậu khắc nghiệt.
Đối phương thường xuyên tìm cách tập kích.
Người lính phải hành quân dài ngày.
Có những trận chiến diễn ra giữa rừng sâu.
Có những trận đánh kéo dài từ ngày sang đêm.
Và sau mỗi trận đánh, điều khiến người lính đau lòng nhất là nhìn thấy đồng đội không còn trở về.
Những người đã nằm lại
Không phải tất cả những người lên đường cùng Sư đoàn 339 đều trở về.
Có người hy sinh ngay trong trận đánh đầu tiên.
Có người nằm lại giữa những cánh rừng xa xôi.
Có người mãi mãi không được nhìn thấy quê hương lần nữa.
Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tên tuổi của họ trở thành một phần ký ức không thể quên của những người còn sống.
Với đồng đội, mỗi người đã hy sinh đều là một phần máu thịt của Sư đoàn 339.
Không chỉ là chiến đấu
Sau khi đánh đổ lực lượng diệt chủng ở nhiều địa bàn, những người lính còn giúp nhân dân khôi phục cuộc sống.
Họ bảo vệ dân.
Giúp ổn định địa bàn.
Hỗ trợ chính quyền cách mạng của Campuchia.
Giúp người dân trở lại quê hương.
Những việc làm ấy khiến hình ảnh người lính Việt Nam để lại nhiều tình cảm trong lòng nhân dân Campuchia.
Mười năm nghĩa vụ quốc tế
Sư đoàn 339 đã trải qua khoảng mười năm làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.
Đó là một khoảng thời gian dài.
Một thế hệ người lính trưởng thành rồi rời chiến trường.
Nhiều người trở về với mái tóc đã điểm bạc.
Có người mang theo thương tật.
Có người mang theo những ký ức không thể nào quên.
Và có những người mãi mãi không trở về.
Ngày trở về
Rồi đến ngày những người lính được trở về quê hương.
Những con tàu, đoàn xe đưa họ trở lại Việt Nam.
Phía trước là gia đình.
Là cha mẹ.
Là vợ con.
Là quê hương miền Tây.
Có những cuộc đoàn tụ đầy nước mắt.
Có những gia đình chờ đợi nhiều năm mới gặp lại người thân.
Nhưng cũng có những gia đình mãi mãi chỉ có thể chờ một người không trở về.
Danh hiệu Anh hùng
Những thành tích chiến đấu và cống hiến của Sư đoàn 339 được Nhà nước ghi nhận.
Đơn vị vinh dự được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đó là sự ghi nhận dành cho cả một tập thể.
Nhưng phía sau danh hiệu ấy là biết bao người lính.
Những người đã chiến đấu.
Những người bị thương.
Những người đã trở về.
Và những người đã nằm lại nơi biên giới Tây Nam và trên đất bạn Campuchia.
Những cựu chiến binh năm xưa
Nhiều năm sau chiến tranh, những người lính Sư đoàn 339 vẫn gặp lại nhau.
Họ ngồi bên nhau.
Nhắc về những trận đánh.
Nhắc về những người đồng đội đã hy sinh.
Có người nhớ một cái tên.
Có người nhớ một khuôn mặt.
Có người chỉ nhớ tiếng gọi nhau giữa trận địa năm nào.
Những ký ức ấy dù đã trải qua nhiều thập kỷ vẫn không dễ phai mờ.
Sư đoàn của những người lính không quên đồng đội
Một đơn vị quân đội không chỉ được tạo nên bởi vũ khí.
Nó được tạo nên bởi con người.
Bởi tình đồng chí.
Bởi sự tin tưởng.
Bởi tinh thần sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Sư đoàn 339 đã trưởng thành từ chính những điều ấy.
Những người lính đã cùng nhau đi qua chiến tranh.
Và sau chiến tranh, họ vẫn không quên những người đã nằm lại.
Lời tri ân
Hôm nay, biên giới Tây Nam đã bình yên.
Những vùng đất từng chìm trong khói lửa đã hồi sinh.
Những cánh đồng lại xanh.
Những ngôi làng lại có tiếng trẻ em.
Cuộc sống đã bước sang một trang mới.
Nhưng phía sau sự bình yên ấy là những năm tháng không thể quên.
Có những người đã dành cả tuổi trẻ cho biên giới.
Có những người đã đi hàng trăm, hàng nghìn cây số để thực hiện nhiệm vụ quốc tế.
Và có những người đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình nơi đất khách.
Sư đoàn 339 – một đơn vị được thành lập trong những ngày biên giới Tây Nam đầy thử thách, trưởng thành qua chiến đấu và ghi dấu bằng sự hy sinh của nhiều thế hệ người lính.
Họ đã chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Họ đã lên đường khi nhân dân cần.
Họ đã sang đất bạn khi nhiệm vụ quốc tế gọi tên.
Và họ đã để lại cho thế hệ hôm nay một bài học giản dị nhưng sâu sắc:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Đằng sau cuộc sống bình yên hôm nay là những bước chân hành quân, những tháng ngày gian khổ và sự hy sinh của biết bao người lính.
Và trong dòng lịch sử ấy, Sư đoàn 339 mãi là một dấu son của những người lính Quân khu 9 – những người đã sống, chiến đấu và hy sinh với tinh thần:
“Vì Tổ quốc, vì nhân dân – sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.”


