Bài viết

Sự nghiệp ấn tượng

Tây Ninh01/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài viết Sự nghiệp ấn tượng Căn nhà ven

tỉnh lộ 883 thuộc xã An Hiệp (Châu

Thành, Bến Tre) rợp mát bóng dừa. Ông

đại tướng uy nghi ngày nào, giờ giản dị

với dép lê, quần cộc, đầu vắt vẻo chiếc mũ

rộng vành da nâu, cười hề hề: “Mũ của

ông Tổng tham mưu trưởng quân đội Úc

tặng tôi đấy. Có gắn quân hiệu Úc nhưng

tôi tháo cất đi” và cười: “Đội mũ này làm

vườn rất mát”. “Hồi trước, nhà có 7 anh

em sống trong căn nhà lợp lá dừa, giữa

vườn dừa và ăn dừa thay cơm, nên giờ

xong nhiệm vụ Đảng giao, tôi muốn về lại

với dừa”, đại tướng kể vậy rồi nhớ lại: Ba

má sinh tôi ngày 25.12.1945, ở xã Phong Mỹ (Giồng Trôm, Bến Tre) và đặt tên

Nguyễn Văn Nới. Năm 1963, mới hơn 17 tuổi tôi đi theo bộ đội Đoàn Q761 (tức Đoàn

Bình Giã) và các chú đặt tên chính thức là Lê Văn Dũng... “Dũng tức là phải dũng

cảm, ở đâu cũng phải làm dũng sĩ”, ông cười tươi. Ông từng có một sự nghiệp ấn

tượng: 24 tuổi là đại úy - chính trị viên tiểu đoàn; 29 tuổi, trung tá - chính ủy trung

đoàn; 35 tuổi, thượng tá - phó sư đoàn trưởng, tham mưu trưởng; 41 tuổi, đại tá - sư

đoàn trưởng; 44 tuổi, thiếu tướng - Phó tư lệnh Quân đoàn 4 trực thuộc Bộ Quốc

phòng và 46 tuổi là tư lệnh quân đoàn. Năm 1995, ông trở lại Quân khu 7 giữ chức tư

lệnh và 1998 về Bộ Quốc phòng, được thăng hàm trung tướng, Phó chủ nhiệm Tổng

cục Chính trị rồi Thứ trưởng Bộ Quốc phòng kiêm Tổng tham mưu trưởng QĐND

VN. Kế nhiệm ông tại Quân khu 7 là tướng Phan Trung Kiên (sau là Thứ trưởng Bộ

Quốc phòng). Tháng 6.2001, tướng Lê Văn Dũng trở về làm Chủ nhiệm Tổng cục

Chính trị và kế nhiệm chức vụ Tổng tham mưu trưởng của ông là trung tướng (lúc bấy

giờ) Phùng Quang Thanh. Ông được Chủ tịch nước thăng quân hàm thượng tướng vào

tháng 6.2003, lên đại tướng tháng 7.2007 cùng với Bộ trưởng Phùng Quang Thanh.

Đầu năm 2011, ông nghỉ hưu và trung tướng Ngô Xuân Lịch, Phó chủ nhiệm Tổng

cục Chính trị, được bầu vào Ban Bí thư tại kỳ Đại hội Đảng XI, thay ông giữ chức

Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐND VN từ ngày 1.3.2011. Về hưu trồng dừa Bến

Tre những ngày đầu tháng 4.2016 hạn mặn, đến đâu cũng thấy dân than thiếu nước,

cây chết. Thế nhưng ở xã Phong Mỹ (Giồng Trôm) thì nước máy vẫn ào ào chảy tới

từng nhà và những người dân gật gù: “Nước bác bảy Dũng có từ 10 năm trước”. Hỏi

ra mới biết: Ngay từ năm 2006, trong một dịp về thăm quê, đại tướng Lê Văn Dũng đã

vận động Tập đoàn dầu khí quốc gia VN xây dựng hệ thống cấp nước từ TP.Bến Tre

về xã, trị giá 25.000 USD và thời điểm ấy, Phong Mỹ là xã đầu tiên trong tỉnh có nước

máy..

Dẫn tôi thăm vườn dừa sau nhà, đại tướng Lê Văn Dũng hể hả khoát tay chỉ những

buồng dừa sai quả: “Hơn trăm gốc. Dịp vào mùa mỗi tháng bẻ 400 trái, còn bình quân

khoảng 300 trái/tháng. Lo việc bẻ dừa cũng hết ngày” và cười: “71 tuổi, cũng yếu rồi

nên đứng “hò hét” tụi nhỏ thu hoạch là chính. Ngoài ra còn phải chăm mấy cây cảnh

và nuôi gia cầm”. Năm 2001, khi đã ra Hà Nội nhận nhiệm vụ, ông nhất quyết: Nghỉ

hưu sẽ về ở quê Phong Mỹ (Giồng Trôm, Bến Tre). Thế nhưng, quê nghèo, bố mẹ ông

có tới 7 người con và số đất đai để lại 1.500 m2, chia đều mỗi người chỉ hơn 200 m2,

quá chật hẹp so với gia đình ở miền Tây. Rất may, bố mẹ bà Nguyễn Thị Duyên (59

tuổi), vợ đại tướng Dũng, chia cho con gái 4.000 m2 đất ngay cạnh sông Hàm Luông

và diện tích này được tỉnh thu hồi để xây dựng nhà máy đường. Số tiền đền bù, bà

Duyên nghĩ ngay đến mong ước của chồng, mua ruộng phèn lầy ven tỉnh lộ 883 xã An

Hiệp (Châu Thành, Bến Tre) nhờ anh em họ hàng cải tạo thành vườn, từ năm 2003.

“Tiền tiết kiệm rút hết để thuê người làm vườn. Lương hằng tháng cũng trích ra để gửi

về quê mua cây giống”, bà Nguyễn Thị Duyên kể và chia sẻ thêm: “Có bao nhiêu tiền

là ông ấy dồn hết vào vườn dừa, nên giờ nghỉ hưu mới đắm đuối vậy. Trừ lúc ăn, còn

lại ổng toàn lụi hụi làm vườn, mặc tôi bếp núc”. “Với giá 8.000 đồng/trái dừa như

hiện nay, mỗi tháng tôi thu về trên dưới 3 triệu đồng, đủ trả tiền điện nước sinh hoạt

và chăm bón cho cả vườn. Mình làm vầy mà còn không đủ chi phí, nữa là bà con lao

động cực nhọc”, đại tướng Dũng thở dài và chỉ những cây ăn trái trồng ven mương

cấp nước vườn dừa: “Mình thử trồng thêm cây ăn trái trong vườn, nếu thu hoạch tốt sẽ

bày cho bà con”. Trong vườn nhà ông, nào là bưởi đơm trái, và cả những cây sâm mới

trồng, đang nhú mầm xanh mát... “Đàn cu đất, khi nào có khách mà kẹt thì bắt vài con

nhậu chơi” - đại tướng cười sảng khoái bên gian chuồng nuôi gia cầm, tay ôm trái

bưởi vừa hái, hệt ông lão miệt vườn. Xây nhà, cấp nước cho người nghèo 5 năm nghỉ

hưu, ông dành thời gian tìm tới từng nhà các đồng đội cũ đang gặp khó khăn để thăm

hỏi gia cảnh và huy động các cá nhân, doanh nghiệp giúp đỡ. Cũng dọc hành trình tìm

lại đồng đội của ông, mỗi năm có vài chục căn nhà tình nghĩa mọc lên ở các huyện

trong tỉnh Bến Tre. Chị Đỗ Thị Kim Ngân, Bí thư Đoàn xã An Hiệp (Châu Thành,

Bến Tre), kể: “Hôm rồi xã xây dựng đền thờ liệt sĩ, bác bảy Dũng huy động bà con,

anh em trong nhà, người thân quen được 150 triệu đồng để giúp UBND xã!”... Về quê

sống là ngon rồi! Loanh quanh, lại kể chuyện thời cuộc, đại tướng kể: Khi nghỉ hưu,

Bộ Quốc phòng cấp cho ông 220 m2 đất ở Hà Nội do làm liên tục 2 nhiệm kỳ Bí thư

Trung ương Đảng, nhưng ông trả lại và về miền Nam. Ông cười: “Ngày xưa đi chiến

đấu, đâu có nghĩ gì đến quyền lợi. Hoàn thành nhiệm vụ rồi, mà vẫn tị nạnh mấy thứ

tiêu chuẩn nhà cửa, chỗ chôn cất khi nằm xuống, là không nên. Mình dân quê, về quê

sống là ngon rồi!”. Nghỉ hưu ở quê, Bộ Quốc phòng bố trí cho ông 1 chiến sĩ nghĩa vụ

để phục vụ 2 ông bà. Tuy nhiên, không bao giờ ông coi đó là người phục vụ, ai đến

cũng giới thiệu là con cháu trong nhà. Khi các chiến sĩ hết nghĩa vụ quân sự ông

hướng cho đi học nghề, ai không muốn đi học, ông lại gửi chiến sĩ ấy cho con gái

đang mở quán cà phê ở Q.7, TP.HCM giúp có công ăn việc làm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn