Sự tàn phá khốc liệt của bom đạn
Đại đội 2, Liên đội 9 TNXP. Sự bất lực khi đứng trước cảnh mưa bom bão đạn.
Có lần chúng tôi đang gánh đá vá đường thì còi báo động hụ lên. Bom B52 rải thảm tối tăm mặt mũi. Khi khói bụi tan, tôi thấy cái Lan bạn tôi bị đất vùi lấp chỉ còn thò mỗi cánh tay. Chúng tôi gào khóc, dùng tay không bới đất đá cắn chặt đến rớm máu để lôi nó lên. May mà nó chỉ ngất đi. Đêm ấy, về hầm, mấy đứa ôm nhau khóc nấc, rồi lại hát 'Tiếng hát át tiếng bom' cho vơi đi nỗi sợ.



