Bài viết

sự tương đồng giữa tinh thần trách nhiệm của người lính năm xưa và trách nhiệm của một sinh viên kỹ thuật hôm nay trong công cuộc xây dựng đất nước.

Thái Nguyên14/04/2026Dương Minh Hiếu (Khoa Cơ Khí - Trường Đại học Kĩ Thuật Công Nghiệp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG “BẢN VẼ” VIẾT BẰNG MÁU VÀ HOA LỬA

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn sống mãi qua lời kể của những người từng đi qua năm tháng ấy. Là sinh viên Khoa Cơ khí, quen thuộc với máy móc và bản vẽ kỹ thuật, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ có một buổi trò chuyện xúc động đến vậy khi lắng nghe bác Nguyễn Văn Bình – người lính công binh của một thời trận mạc.

Bác Bình nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi, mang theo khát vọng của tuổi trẻ và lòng yêu nước mãnh liệt. Thuộc lực lượng công binh – những người tiên phong mở đường cho bộ đội hành quân – bác cùng đồng đội đảm nhận nhiệm vụ sửa chữa cầu đường, đảm bảo mạch máu giao thông không bị gián đoạn giữa mưa bom bão đạn.

Bác từng chia sẻ: “Ngày đó, công việc của bác cũng cần tính toán, đo đạc như cháu bây giờ. Nhưng bản vẽ của bác nằm giữa rừng sâu, dưới làn bom đạn.” Những năm 1972 tại Quảng Trị là khoảng thời gian ác liệt nhất mà bác từng trải qua. Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, từ dụng cụ sửa chữa đến phương tiện hỗ trợ, những người lính công binh vẫn kiên cường bám trụ, dùng sức người và trí tuệ để giữ vững những tuyến đường chiến lược.

Có những đêm tối mịt mùng, dưới ánh đèn leo lét, các anh phải ngâm mình dưới dòng nước lạnh để dựng lại cầu bị đánh sập. Có lúc, chính đôi vai và sức người đã trở thành trụ đỡ thay cho máy móc. Điều họ lo lắng không phải là hiểm nguy trước mắt, mà là đoàn xe phía sau không kịp tiếp tế cho chiến trường.

Nghe bác kể, tôi không khỏi xúc động khi nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Với họ, lý tưởng sống thật giản dị mà cao đẹp: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.” Họ đã hiến dâng tuổi thanh xuân để đổi lấy hòa bình cho đất nước.

Ngồi trước bác, nhìn đôi bàn tay chai sần in hằn dấu vết thời gian, tôi chợt nhận ra trách nhiệm của thế hệ mình hôm nay. Nếu ngày xưa sai một bước có thể đánh đổi bằng máu, thì hôm nay sự cẩu thả trong học tập, trong lao động cũng có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước.

Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Bình không chỉ là hồi ức về chiến tranh, mà còn là bài học về tinh thần trách nhiệm, sự tận tâm và ý chí vượt khó. Là một sinh viên Cơ khí, tôi tự nhủ phải nỗ lực nhiều hơn nữa, để những “bản vẽ” của thế hệ hôm nay được xây dựng bằng trí tuệ, bản lĩnh và lòng tự hào dân tộc — xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh. Nếu bạn muốn mình chỉnh lại theo kiểu cảm xúc hơn, ngắn gọn hơn để đủ số trang quy định, hoặc viết lại theo giọng văn đạt giải, mình có thể làm tiếp cho bạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn