Suýt chết vì lời thách
Tờ mờ sáng tôi bám anh nuôi cùng về tuyến sau, lúc này cả hầm đã thức dậy có người đang ra bờ mương đánh răng rửa mặt. Anh Thưởng nói đùa với tôi:
- Tao đố mày dám đi trên bờ mương, đi bình thường và thẳng lưng từ đây về hầm cũ. Tao sẽ mất cho mày bao thuốc lá khi đơn vị phát gần nhất.
- Sợ gì mà không dám đi, anh nhớ nhé!
Tác giả Lê Thanh Hiếu - Nguyên chiến sỹ Đại đội 2, Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 209, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4, chiến đấu trong Chiến tranh Biên giới Tây NamNói rồi tôi thủng thẳng đi trên bờ mương. Lúc này trời đã sáng mờ mờ. Tôi tính rằng quãng đường đó đi mất 3 phút, chưa kể những khúc lấp sau những cái nhà nửa chìm nửa nổi kia. Từng đó thời gian không kịp để địch nhìn thấy và phát hiện ra tôi mà bắn.
Thật sự không ngờ, mới đi được 50m thôi địch bắt đầu bắn. Lúc đầu vài viên, sau chúng bắn rát. Đạn toang toác trên đỉnh đầu, bay đi xé không khí. Tiếng nổ mỗi lúc một to, chứng tỏ chúng bắn rất gần.
Không thể chịu hơn được nữa, tôi nghiêng người ngã xuống bờ mương rồi lăn tõm xuống mương. Ướt hết cả! Nằm im một lúc cho chúng hết bắn, tôi lội nước đi về đại đội bộ.
- Mất toi bao thuốc lá!
Nhìn vào chốt, mấy lão đứng khuất sau cái hầm nhe răng cười khanh khách, ngứa cả mắt!
Về đến C bộ. Anh Lịch đứng ngay đường vào. Mặt anh cau có, hầm hầm chửi tôi một trận:
- Ai cho mày đi trên bờ mương? Muốn chết hả?
Quân tình nguyện Việt Nam truy kích lính Pol Pot trên chiến trường K bảo vệ Biên giới Tây Nam. (Ảnh: Vũ Xuân Bân/TTXVN cung cấp)Thì ra anh nhìn thấy và run hết người vì sợ cho tôi, bực tức bởi thằng em ngu.
- Mày tưởng như thế là anh hùng dũng cảm hả? Đồ ngu, nó bắn chết mày thì mày thiệt thân, báo hại chúng tao bị kỷ luật vì không bảo ban mày. Lần này tao cảnh cáo. Lần sau tao đập cho một trận cho nhớ. Muốn thể hiện hả? Hôm nào đánh nhau, tao cho thể hiện xem bản lĩnh mày tới đâu?
Tôi không cãi được. Buổi chiều về lại chốt, cả hầm vui không thể tưởng khi biết anh Quân cho tôi bao thuốc lá. Anh Thưởng rút ngay 5 điếu, lội nước mang sang hầm đại liên cho anh em bên đó chia sẻ.
Số thuốc còn lại chúng tôi dặn nhau dè xẻn thôi, mỗi ngày chỉ được hút chung 2 điếu, không được lãng phí. Thuốc lá ở đây đắt hơn vàng mười.
Không sao, có nhiều dùng nhiều, có ít anh em chia nhau dùng ít, ở đây không có chỗ cho tính ích kỷ, không tư hữu cá nhân. Mọi cái là tài sản chung, ngay cả mạng sống của cá nhân mình cũng là tài sản chung cũng là của tập thể.
Chúng tôi sống với nhau những ngày tháng khó khăn nhất, nhưng đầy tình đồng đội thương yêu đùm bọc nhau, san sẻ với nhau những khó khăn gian khổ ác liệt của cuộc chiến.



